Tối qua Lương Tranh trò chuyện với Chu Húc đến tận khuya, cô mơ mơ màng màng thiếp đi lúc nào không hay. Hôm sau tỉnh dậy mới phát hiện mình quên không tắt điện thoại, điện thoại sập nguồn mất rồi.
Cô xoay người cắm sạc.
Định là chờ sạc một lúc rồi gọi cho Chu Húc, nhưng mẹ đã gõ cửa gọi cô dậy để tới nhà ông nội chúc Tết.
Lương Tranh thưa một tiếng rồi nhanh chóng rời giường đi đánh răng rửa mặt.
"Ông nội con vừa gọi bảo đang nấu chè trôi nước, nhà nào cũng đến hết rồi, Tranh Tranh nhanh lên con."
Hàng năm đều qua nhà ông nội để đón giao thừa, đã thành thói quen.
Lương Tranh rửa mặt xong lại về phòng thay quần ao.
Lúc tới nhà ông nội, quả nhiên mọi người đã đến chật kín. Nhà ở nông thôn cũng vậy, mọi người quây quần bên lò sưởi, nói đủ thứ chuyện.
Bác cả gọi: "Mọi người đến cả rồi à, xem ra là không thích ăn chè trôi nước rồi haha."
Mẹ Lương cười đáp: "Con bé Tranh Tranh ấy mà, ngủ đến tận 8h mới chịu dậy."
Lương Tranh ngượng ngùng cười cười, nhanh chân chạy vào bếp chúc Tết ông bà.
Nhớ cái miệng ngọt, thuận lợi nhận được 2 bao lì xì.
Chu Húc đang ăn sáng, thấy Lương Tranh gửi hình hai bao lì xì, vừa cười vừa nhắn lại, "Đúng là tiểu phú bà."
Lương Tranh cũng không chịu thua kém đáp lại, "Nào so được với Chu thiếu gia, vừa vung tay đã là 5200 rồi."
Lúc Chu Ngữ Chức đi ra khỏi phòng bếp thì bắt gặp Chu Húc đang nhắn tin.
Anh rất ít khi dùng điện thoại trong lúc ăn, ngoài Lương Tranh ra thì đúng là không còn ai có năng lực này cả, có thể phá vỡ mọi nguyên tắc của anh.
Chu Ngữ Chức lại gần, cười hỏi: "Tranh Tranh à?"
Chu Húc "dạ" một tiếng, nhắn xong một tin rồi đặt điện thoại xuống bàn.
Chu Ngữ Chức thở dài: "Thực ra thì năm nay mẹ vẫn muốn về Giang Thành một chuyến, sau đợt năm ngoái tự nhiên lại muốn mỗi năm được về một lần."
"Không phải mẹ không còn người thân ở đó sao?"
Năm đó, vì ba mẹ Chu Ngữ Chức điều chuyển công tác tới Bắc Kinh, sau đó định cư luôn tại đó nên rất ít về. Thân thích ở Giang Thành không nhiều, quan hệ cũng không mấy khăng khít nên rất ít khi lui tới.
Chu Ngữ Chức nhìn con trai: "Con cũng muốn đi đúng không?"
Chu Húc nhìn mẹ nhưng không trả lời.
Chu Ngữ Chức khẽ cười. Bà lại lạ gì cái tính lạnh lùng của con trai mình, bình thường nhìn ai cũng không thèm để ý, mà vừa yêu vào thì lại thành thế này đây. Đúng là chỉ có Tranh Tranh mới trị được.
Nghĩ đến Tranh Tranh, Chu Ngữ Chức lại có phần lo lắng, hỏi Chu Húc, "Con từng gặp cô bé nhà họ Triệu kia rồi đúng không?"
Chu Húc hơi chùng xuống, lát sau mới "dạ" một tiếng, "Từng gặp ở nhà ông nội ạ."
"Con không định nói gì với Tranh Tranh à?"
Chu Húc nhíu chặt mày, ngẩng đầu nhìn mẹ, "Có cần thiết không ạ?"
Anh hoàn toàn không đặt tâm tư vào chuyện này, cũng thấy chẳng cần phải nói với Lương Tranh, để cô khỏi suy nghĩ lung tung.
Anh nói: "Ngày mai con sẽ đi Giang Thành."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!