Chương 42: (Vô Đề)

Về đến nhà đã là hơn 12h đêm.

Đèn phòng khách không bật, ba mẹ anh đều đã đi nghỉ.

Chu Húc ngồi trên salon gọi điện cho Lương Tranh.

Điện thoại vừa vang lên, chưa đầy một hồi chuông, đầu bên kia đã bắt máy. Giọng nói nhẹ nhàng của cô truyền đến: "Chu Húc, sao giờ anh mới gọi? Anh vừa về đến nhà à?"

Chu Húc chỉ cần nghe thấy giọng cô, tâm tình lập tức vui vẻ, anh cong khóe môi, thấp giọng nói: "Có chút việc ở bên ngoài, giờ mới xong."

Anh đi lên lầu, mở cửa bước vào phòng, đi thẳng đến giường, mở chiếc đèn bàn lên, dịu dàng nói: "Em thức khuya thế? Hơn 12h giờ còn chưa chịu đi ngủ?"

Lương Tranh đáp: "Em cũng định đi ngủ rồi, nhưng mà muốn chờ điện thoại của anh, thuận tiện đọc sách."

Đêm yên tĩnh, qua loa anh nghe thấy tiếng gió rít từng cơn, và lá cây va đập mạnh vào nhau.

Anh nhíu mày hỏi lại: "Em đang ở bên ngoài à?"

Ký túc xá đã tắt đèn, đám bạn cùng phòng đều ngủ hết. Lương Tranh không muốn làm phiền các bạn, cầm đèn bàn, đi ra ngoài hành lang đọc sách.

Cô ngồi trên một băng ghế nhỏ, quấn mình trong áo bông, nhỏ giọng nói: "Em đang ở bên ngoài phòng ký túc xá, các bạn đều ngủ hết rồi."

Chu Húc nói: "Nghỉ ngơi sớm đi. Anh đến nhà rồi. Yên tâm."

"Vâng." Lương Tranh ngọt ngào đáp ứng. Đột nhiên nhớ tới một việc, lại nhỏ giọng thì thầm: "Ngày mai anh qua chỗ em à?"

Chu Húc nhịn không được, cười một tiếng, cưng chiều trêu đùa: "Là ai nói muốn đóng cửa ôn tập, không muốn tiếp ai, cũng không muốn cho anh đến gặp cơ mà."

Lương Tranh cười: "Vậy tùy anh."

Đầu dây bên kia, Chu Húc không nén được vui vẻ, anh cởi áo khoác, ném lên ghế salon, thấp giọng nói: "Ngày mai anh đến công ty một chuyến, xong việc, sẽ đến chỗ em."

Lương Tranh cong môi nói: "Được. Vậy em đi ngủ đây."

"Ừ. Nghỉ sớm đi."

Bởi vì cuối tuần thi cuối kỳ nên trường không có lớp.

Lại do thời gian ôn tập quá ngắn nên ai cũng lo lắng. Sáng hôm sau, mới 7h sáng, tất cả đều dựng nhau dậy, học ôn.

Lương Tranh bình thường học lực rất tốt, kiến thức cũng chắc vậy mà vẫn cảm thấy áp lực, tuy nhiên học tập là một quá trình, dục tốc bất đạt, cô không cố đấm ăn xôi, nhồi nhét kiến thức trong thời gian ngắn, vừa tốn thời gian lại không hiệu quả.

Cô đọc sách đến 11:30, thì nhận được tin nhắn Wechat: [Đói bụng chưa? Tí nữa em muốn ăn gì?]

Lương Tranh đọc sách cả sáng cũng thấy mệt, vừa vặn muốn nghỉ ngơi. Cô chống khuỷu tay lên bàn, ôm điện thoại vui vẻ nhắn lại: [Em không biết nữa, cái gì cũng muốn ăn. Anh xong việc chưa?]

Chu Húc: [Ừ! Anh đến bây giờ đây, em chuẩn bị bị đi, hẹn gặp em ở cổng trường.]

[Vâng!] Lương Tranh vui vẻ đáp, thuận tay gửi cho anh mấy sticker hôn gió đáng yêu.

Cô nhanh chóng đứng dậy thay quần áo.

Phùng Thiến ngẩng đầu hỏi cô: "Cậu định ra ngoài à?"

Lương Tranh đáp: "Mình đi ăn trưa với Chu Húc."

Phùng Thiến hỏi: "Cậu ôn xong chưa?"

Lương Tranh cười nói: Chưa! Sao đã ôn hết được. Mình đi ăn cơm trưa xong sẽ quay lại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!