Lương Tranh và Chu Húc ở trên núi chơi hai ngày, lúc trở về là buổi chiều.
Lương Tranh ngồi trong xe, lưu luyến nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
Trên núi tốt thật, khắp nơi đều khoác trên mình màu áo bạc, bảo cô ở đây cả đời cô cùng đồng ý. Nhưng mà điều kiện tiên quyết là phải có Chu Húc ở bên cạnh cơ.
Chu Húc lái xe, quay sang thấy Lương Tranh vẫn đang thả hồn ra bên ngoài, nói: "Em đã thích như thế thì năm nào anh cũng mang em tới đây, nhé!"
Lương Tranh quay lại, cười nói với anh, "Được, anh đừng có quên đấy."
Chu Húc "ừ" một tiếng, rồi lại hỏi: "Em về nhà cùng anh không?"
Lương Tranh trả lời: "Chắc là không được, em phải về trường đã, tối nay em có tiết, đoán chừng là nói về bài thi cuối kỳ."
Chu Húc gật đầu, chẳng mấy chốc xe đã vào nội thành, xe cộ đông đúc như nêm, trời đã tối hẳn mà vẫn chưa về được tới trường.
Phùng Thiến gọi điện thoại hỏi Lương Tranh mấy giờ về, 7h là học rồi.
Cô đáp: "Vẫn đang kẹt xe, sợ là không kịp, chắc là tớ phải xin nghỉ rồi."
"Ok, thế cậu cứ từ từ thôi, nhớ chú ý an toàn."
"Được."
Cúp điện thoại, Lương Tranh gọi thêm một cuộc cho giáo viên phụ đạo, xin phép vắng mặt.
Không cần về học nên thời gian cũng không gấp. Lương Tranh hơi đói, cô nhìn quanh một hồi rồi quay sang nói với Chu Húc: "Chu Húc, chúng mình đi ăn cơm trước đi, em đói quá."
"Em muốn ăn gì?"
"Gì cũng được, anh quyết định đi." Lương Tranh vui vẻ đáp, rồi lại tiếp tục ngắm cảnh thành phố lúc lên đèn.
Chu Húc đi thêm một đoạn rồi rẽ vào một con đường khá yên tĩnh. Đường ít xe, hai người cứ thế đi thẳng.
10p sau, Chu Húc dừng lại ở bên ngoài một nhà hàng.
Đang đúng giờ cơm, ngoài cửa thấy lục tục người tới.
Lương Tranh xuống xe trước, đứng bên đường chờ Chu Húc đi đỗ xe.
Đỗ xe xong xuôi, Chu Húc đóng cửa xe, đi về phía Lương Tranh, dắt tay cô vào trong, "Nhà hàng này cũng ổn lắm mà trước chưa có dịp đưa em tới thử."
Cảm nhận được hơi âm từ bàn tay Chu Húc truyền tới, khóe môi Lương Tranh cong lên vui vẻ, "Nhà hàng này có gì ngon sao?"
Chu Húc đáp: "Lát em thấy sẽ biết."
Hai người nắm tay nhau đi vào trong, nhân viên phục vụ niềm nở đón tiếp, "Xin chào, anh chị đi mấy người ạ?"
"Hai người, cho chúng tôi một phòng riêng."
"Vâng, mời anh chị đi bên này."
Mỗi lần Chu Húc ăn ngoài đều thích dùng phòng riêng, yên tĩnh hơn nhiều.
Lương Tranh xem qua thự đơn, chọn hai món rồi lại đưa cho Chu Húc, "Anh cũng chọn đi."
Chu Húc nhìn một lượt, gọi thêm hai món nổi bật của nhà hàng rồi giao lại cho nhân viên phục vụ.
Trong phòng có thiết bị sưởi nên Lương Tranh thấy hơi nóng, cô cởi áo khoác lông ra, nhét vào tay Chu Húc, tủm tỉm cười, "Anh trai tốt, treo giúp em đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!