Hai người ngồi trong quán rượu nghỉ ngơi, đến ba giờ mới thong thả đi ra.
Dù Lương Tranh đã mặc áo khoác dày, quàng khăn cẩn thận nhưng vừa ra đến ngoài vẫn bị cơn gió lạnh giá thổi đến toàn thân lạnh cóng, vội vàng rụt người vào trong áo.
Hai tay cô bám chặt lấy cánh tay Chu Húc, run lẩy bẩy nói: "Sao hôm nay lạnh thế nhỉ?"
Chu Húc ân cần đội mũ lên cho cô: "Đã dặn trước em thời tiết trên núi rất lạnh rồi còn gì!"
"Lần trước chúng ta đến đâu có lạnh đến thế này đâu."
Chu Húc bỗng nhiên dừng lại, kéo tay cô, cho vào túi áo khoác của mình. Bàn tay cô lạnh cóng chẳng khác nào cục băng.
Anh nhíu mày: "Hay thôi không đi trượt tuyết nữa."
"Không đâu!" Lương Tranh lập tức kháng nghị: "Chúng ta đến đây chủ yếu là để trượt tuyết mà."
Chu Húc ngước mắt nhìn cô, nghiêm túc nói: "Tay em lạnh cóng rồi, anh lo em cảm mạo mất."
Vốn là đã chuẩn bị cả mũ len và bao tay, nhưng tối qua do vội vàng thu dọn hành lý nên cả hai đều quên.
Lương Tranh nhìn quanh: "Hay là chúng ta ghé cửa hàng gần đây mua găng tay."
Mục đích chính của cả hai là đi trượt tuyết, cũng không thể đã đến tận đây còn không cho cô đi.
Lương Tranh ngồi xổm xuống, chọn đi chọn lại một hồi lâu, cuối cùng chọn được một đôi găng tay hồng vô cùng đáng yêu.
Mua xong, cô còn chọn thêm một bịch bánh quy và một túi kẹo hoa quả mềm.
Khi tính tiền đi ra, cô hào hứng chạy đến, nhét đồ ăn vào túi áo khoác lông của anh, cong mắt cười: "Chút nữa đói chúng mình ăn."
Chu Húc tùy ý cô, chỉ cúi đầu tỉ mỉ giúp cô cài lại mũ và găng tay thật chặt.
Lương Tranh đứng trên bậc thang mới cao ngang bằng Chu Húc.
Cô nhìn anh rũ mắt, cẩn thận thắt lại dây găng tay cho mình, trong lòng tràn đầy ngọt ngào ấm áp.
Chờ anh buộc xong, cô động đậy tay phải: "Bên này hơi chặt."
Chu Húc là một chàng trai rất nhẫn nại, anh bình tĩnh tháo dây, thắt lại giúp cô lần nữa, vừa làm, vừa hỏi: "Thế này được chưa?"
"Vâng! Thoải mái rồi."
Đeo găng tay xong, cô không thể dễ dàng thò tay bóc kẹo ăn, vì vậy nhét nốt túi kẹo hoa quả mềm vào túi áo khoác của anh.
Chu Húc chậm rãi dắt cô đến sân trượt tuyết gần đó.
Lương Tranh nhìn chung đã nắm được kỹ thuật căn bản, lần trước đến đây cô đã học được không ít, chỉ là lâu không trượt nên có chút lóng ngóng.
Chu Húc muốn dạy lại cô một số động tác, Lương Tranh liền nói: "Không cần đâu, lần trước em đã được thầy dạy các kỹ năng cơ bản rồi."
Chu Húc liếc cô một cái, nhàn nhạt hỏi: "Lần trước ai dạy em?"
Lương Tranh cầm gậy trượt tuyết chậm rãi điều chỉnh trọng tâm, cười khanh khách đáp: "Một anh chàng rất đẹp trai."
Chu Húc nhíu mày, khóe miệng mím lại, tố cáo tâm trạng anh chàng nào đó đang cực kỳ không vui.
Lương Tranh nhìn anh, vụng trộm nín cười, lại cố ý khiêu khích: "Lúc đó anh không tình nguyện dạy em, nên em chỉ có thể nhờ người khác dạy em thôi."
Chu Húc nhíu mày càng chặt, giọng bắt đầu có chút cau có: "Em không hỏi anh, sao biết anh không đồng ý dạy em?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!