Chương 39: (Vô Đề)

Lương Tranh chờ ở dưới một lúc lâu cũng hơi đói, gắp hai cái sủi cảo trong bát Chu Húc ăn tạm.

Cô ngồi trên chiếc ghế đơn cạnh sofa, ăn sủi cảo xong, rót cho mình một cốc nước, lúc này mới nghe tiếng Chu Húc đi xuống lầu, vô thức nhìn về phía cầu thang.

Hai tay Chu Húc xỏ trong túi quần, chậm rãi đi xuống. Khi Lương Tranh quay ra nhìn anh, vừa đúng chạm phải ánh mắt của ai kia, chẳng hiểu sao cô lại nhớ tới nụ hôn nóng bỏng trong phòng ban nãy, vội quay đi không dám nhìn anh.

Dáng vẻ tránh né thẹn thùng của cô rơi vào mắt Chu Húc, khiến anh không khỏi bật cười.

Anh đi tới, thuận tay xoa xoa đầu Lương Tranh, "Ngại ngùng cái gì."

Lương Tranh vuốt tóc mình lại cho ngay ngắn, lí nhí nói: "Tóc rối cả rồi."

Chu Húc ngồi lên ghế sofa, khom người y bưng bát sủi cảo lên.

Lúc này Lương Tranh mới nhìn anh, nói: "Vữa nãy đói nên em ăn thử 2 cái, ngon lắm đấy."

Chu Húc gắp một miếng, gật gật đầu khích kệ, "Ừ, vị không tồi."

Lương Tranh tủm tỉm cười, "Nhưng mà đây là dì gói, sau này chỉ có em với anh, em sẽ gói cho anh ăn."

Chu Húc nghe xong thì ngây người, ngước mắt lên nhìn Lương Tranh.

Nhất thời không phản ứng kịp, đến khi Lương Tranh ngộ lại lời vừa nói, hai má lập tức đỏ lựng Nhưng mà lỡ lời thì cũng đã lỡ rồi, càng tô lại càng đen, cô dứt khoát im lặng, ngoảnh sang chỗ khác.

Nào ngờ bị Chu Húc nhanh tay kéo lại, ánh mắt anh tràn ngập ý cười, "Em muốn sau này chúng mình sẽ ở đâu?"

Lời do Lương Tranh vô thức nói ra, nghĩ vậy tâm tình Chu Húc lại càng tốt, cứ nắm tay Lương Tranh mãi chẳng chịu buông, sự vui vẻ nơi đáy mắt không chút che giấu, "Hừm? Muốn ở đâu nào?"

Lương Tranh đâu dễ dàng khuất phục trước cường quyền như thế, "Không biết, chắc gì tốt nghiệp xong em sẽ ở lại Bắc Kinh."

Nét cười trong mắt Chu Húc phai đi mấy phần, anh nhìn Lương Tranh, giọng điệu có chút mất hứng, "Em còn muốn đi đâu?"

Lương Tranh thích nhất là nhìn cái dáng vẻ cáu có đen mặt này của Chu Húc, cố ý trêu thêm, "Sao mà biết được, đến lúc đó rồi tính chứ sao."

Nói xong cô lại nhìn sắc mặt Chu Húc, quả nhiên, đen hơn đáy nồi rồi.

Lương Tranh không nhịn nổi nữa rồi, thoạt tiên chỉ dám khúc khích cười trộm, rồi dần dần haha thành tiếng, xem chừng khoái chí vô cùng.

Chu Húc tức giận lườm cô một cái cháy xém lông mày, "Em cố tình chọc giận anh phải không?!"

Lương Tranh lại gần, cúi đầu nhìn Chu Húc.

Nhìn mãi nhìn mãi, Chu Húc vẫn chẳng thèm mảy may chú ý đến cô.

Lương Tranh đứng dậy khỏi chỗ, lân la ngồi xuống cạnh Chu Húc, tiếp tục nghiêng đầu ngắm anh.

Ánh mắt cô quá mức chuyên chú, cuối cùng Chu Húc vẫn phải cởi giáp đầu hàng, ngẩng đầu lên đối diện với cô.

Lương Tranh khẽ cười, đôi mắt sáng như sao, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, xinh đẹp vô cùng. Chỉ một nụ cười này cũng đủ để Chu Húc xin thua trong nháy mắt, "Lúc ăn cơm... đừng nghịch ngợm."

Anh lại cúi đầu ăn tiếp bát sủi cảo của mình, Lương Tranh ôm lấy cánh tay anh, nụ cười vẫn chưa tắt.

Chu Húc nói: "Sao em cứ nhìn anh vậy?"

Khóe môi Lương Tranh cong lên, giọng cũng ngọt thật ngọt, "Em thích anh không được à?"

Chu Húc nghe vậy, cuối cùng cũng phải bật cười.

Đã ba tháng hai người không gặp, nên mấy ngày nay cứ dính lấy nhau như sam. Nếu không phải đi học, Lương Tranh chỉ muốn một ngày 24 tiếng đều được ở bên cạnh anh, để cô được phen giải nỗi tương tư.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!