Chương 38: (Vô Đề)

Khuôn mặt Lương Tranh đỏ đến tận mang tai, dù trời đã tối cũng không che giấu nổi sự thẹn thùng của cô. Chu Húc nhìn dáng vẻ xấu hổ đến quẫn bách của Lương Tranh, khóe môi cong lên, đáy mắt tràn đầy ý cười sủng nịnh, anh còn cố tình trêu chọc cô, thấp giọng thầm thì: "Cho em sờ thoải mái."

Lời này quả thực có hiệu quả, thành công khiến ai kia vội vàng hét lên thanh minh: "Ai muốn sờ soạng anh chứ! Em chỉ muốn lấy điện thoại thôi!"

Chu Húc bật cười thành tiếng. Cho đến bây giờ cô chưa từng thấy anh vui vẻ đến thế. Lương Tranh trừng mắt, cuối cùng cũng nhận ra con người này đang cố tình trêu chọc mình.

Vừa xấu hổ vừa tức, Lương Tranh giả vờ đá anh một cái, giận dỗi nói: "Anh đúng là đồ trẻ con."

Sau đó xoay người muốn đi, nhưng Chu Húc nhanh hơn một bước, thoắt cái đã nắm lấy tay cô, kéo Lương Tranh vào lồng ngực.

Cô ngẩng đầu, còn chưa kịp phản ứng, đã cảm nhận được cánh môi lành lạnh của anh dịu dàng áp xuống.

Nụ hôn từ nhẹ nhàng đến nồng nhiệt, tay anh siết lấy eo cô, giam cô trong ngực mình. Lương Tranh bắt đầu cảm thấy khó thở, bị anh hôn đến đầu óc mơ màng, cuối cùng khi chân tay sắp nhũn ra, buông giáp đầu hàng, ai đó mới chịu buông tha cô.

Anh rũ mắt, đôi con người đen huyền, sâu thăm thăm cố gắng kiềm chế sự rung động trong lòng, khẽ nói: "Anh sẽ mau mau trở về."

Lương Tranh gật đầu, lưu luyến ngắm khuôn mặt anh, càng nhìn càng không nỡ xa rời.

Nhưng dù có nhung nhớ thế nào cũng vẫn phải tạm cách xa, may là chỉ có 3 tháng, mỗi ngày Lương Tranh đều nhìn lịch, tính toán thời gian được gặp lại anh.

Phùng Thiến nhìn cảnh tượng ai đó khổ sở vì tương tư thì khanh khách cười trêu chọc, đúng là mấy người dính chút tình yêu, không chóng thì chầy cũng hóa hòn vọng phu.

Lương Tranh lại không cảm thấy vậy, gì mà hòn vọng phu chứ, hai người cách nhau cả một đại dương, dù muốn "vọng" cũng chẳng "vọng" được.

(vọng ở đây là nhìn. Ý Lương Tranh là hòn vọng phu là còn nhìn thấy được, còn cô và Chu Húc cách nhau quá xa, muốn nhìn anh cũng không thể nhìn được.)

Đêm đó cả phòng ngồi tám chuyện cùng nhau, không biết nói chuyện gì lại vòng về vấn đề yêu xa. Tiểu Vũ kể hồi cô cao trung (1) có một đôi yêu nhau, trong lớp có thể coi là Kim đồng ngọc nữ, cực kỳ xứng đôi, kết quả vừa lên đại học, do hai người thi hai trường khác nhau, không bao lâu thì tình cảm có vết nứt, sau đó chia tay.

Tiểu Vũ không cố ý đề cập đến chuyện này, chỉ là vừa vặn nói đến, kể xong mới ý thức được, nhanh chóng chữa cháy: "Nhưng mà Tranh Tranh, cậu và Chu Húc không giống thế. Gia đình hai cậu tương đối khăng khít, hai mẹ lại là bạn thân thiết, quan hệ giữa hai người tốt như vậy, ngày nào cũng nhắn tin gọi điện nói chuyện tâm sự với nhau. Cậu bạn trai tốt như thế có đốt đèn cũng không tìm nổi.

Mình nghĩ có khi Chu Húc mới là người lo lắng ấy."

"Lo lắng gì?"

"Bạn gái cậu ta đẹp như thế, tình tình lại tốt, cậu ta không lo lắng mới lạ. Giả dụ bẵng đi một chút, đến khi trở về lại mọc ra mấy tên tình địch. Dựa vào tính tình của Chu Húc nhà cậu có khi tức đến chết cũng chưa biết chừng."

Lương Tranh nhịn không được cười: "Cậu đừng nói linh tinh."

Năm ba, bài vở nhiều. Lương Tranh ngày nào cũng bận túi bụi, vùi mình trong bài vở cùng nỗi nhớ Chu Húc vượt qua mùa thu. Thu qua đông tới. Mùa đông Bắc Kinh khô lạnh, không giống Giang Thành, cứ đến mùa đông tại quê cô thời tiết luôn ẩm ướt, những cơn mưa rả rích kéo dài liên miên, vừa bẩn, quần áo chăn màn luôn ngấm mùi ẩm khó chịu, khiến tâm tình con người cũng u ám không vui.

Vừa vào đông, Lương Tranh mỗi sáng đều ôm cuốn lịch, gạch đỏ ngày vừa đi qua, càng nhìn càng thấy thời gian anh trở về không còn xa, tâm trạng cực kì vui vẻ.

Đầu tháng 12, Chu Húc gọi điện cho cô, nói có gửi cho cô một món đồ, tầm hai ngày nữa là nhận được.

Anh cứ thần thần bí bí không chịu giải thích thêm, vì thế Lương Tranh cũng không đoán được manh mối gì. Chờ đến khi nhận được bưu kiện, là một con robot cỡ nhỏ, Lương Tranh cực kì vui mừng, lập tức gọi điện cho Chu Húc, cao hứng nói: "Chu Húc, em nhận được đồ rồi!"

Đầu dây bên kia Chu Húc khẽ mỉm cười, dịu dàng hỏi: "Thích không?"

"Thích lắm! Nó còn biết nhảy múa nữa!" Lương Tranh ngồi trước bàn, hào hứng nghịch nghịch con robot mini, nói: "Gần giống Chu Kỳ."

Chu Húc cười: "Thứ này cao cấp hơn của Chu Kỳ nhiều."

"A! Thật ạ?"

"Tất nhiên. Em cho nó và Chu Kỳ thử so tài cao thấp một phen là biết."

Có lẽ vì rất lâu không được gặp cô, cho nên Chu Húc có điểm nhiệt tình hơn hẳn ngày thường, lời nói mang chút vẻ ngây ngô, kể công: "Vì giúp em làm món đồ chơi này mà anh tốn không ít thời gian đó."

Lương Tranh nghe ra ý tứ "MAU KHEN NGỢI ANH ĐI" của ai đó, chỉ biết nín cười, vui vẻ khích lệ: "Chu Húc! Thích anh chết mất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!