Lý Khê nhìn chiếc đồng hồ Chu Húc đeo trên tay, nhớ tới chuyện năm ngoái nên mới thuận miệng gợi chuyện chứ không định nhiều lời.
Vừa thấy phản ứng của Chu Húc như vậy, cậu chàng có phần không phản ứng kịp. Chắc là Lương Tranh không nói với cậu ấy.
"À..." Đã lỡ đâm lao rồi thì không thể không theo được. Lương Tranh không nói thì hẳn là không muốn Chu Húc biết rồi, nhưng dù sao cũng đã lỡ lời...
"Từ khi nào? Đi làm thêm? Làm thêm ở đâu?" Chu Húc nhìn chằm chằm Lý Khê, tuôn ra một tràng các câu hỏi.
Lý Khê bị "ép cung" đến mức lúng túng, thầm nghĩ chuyện không nên nói cũng đã nói rồi, thoáng do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn thẳng thắn trả lời: "Thì nghỉ hè năm ngoái, cậu ấy nói muốn mua quà sinh nhật cho cậu, đã chọn được một chiếc đồng hồ rồi. Nhưng mà giá hơi đắt, lúc đó cậu ấy cũng không có nhiều tiền như thế."
Lý Khê đáp, nhìn Chu Húc một lát mới tiếp tục nói: "Thực ra lúc ấy tôi cũng khuyên cậu ấy rồi, mua quà sinh nhật đắt thế làm gì. Cậu ấy cũng không nói mua tặng ai, sau đó thì nhận một công việc part time ở quán trà sữa, đi làm thôi mà cứ thần thần bí bí không cho ai biết. Ngày đầu tiên đi làm còn bị bỏng tay nữa chứ."
Chu Húc nghe xong mà thấy cổ họng đắng chát. Anh còn nhớ, nghỉ hè năm ngoái Lương Tranh ở lại nhà anh mấy hôm, ngày nào cũng ra ngoài từ sớm, nói là đi chơi với bạn, đến tối mới về.
Cô nói với mọi người là bạn cùng phòng vẫn chưa về nên cả nhóm hẹn nhau ở lại Bắc Kinh mấy ngày cùng đi thăm thú. Nhưng hai hôm trước sinh nhật, anh ra ngoài ăn cơm lại bắt gặp cô với Lý Khê cùng đi vào một cửa hàng.
Anh còn cho rằng cô cố tình giấu giếm, miệng thì nói đi gặp bạn bè, chẳng chỉ qua là cái cớ để hẹn hò với bạn trai mà thôi. Bởi vậy mà càng tức giận, càng phẫn nộ, càng... ghen ghét, thậm chí hai ngày đó, mỗi lần đối mặt với cô đều dùng dáng vẻ khó chịu.
Sau đó, cô vô tình thấy được dòng chữ trong sổ ghi chép của anh, mà vì cái thái độ ghét bỏ lồ lộ khi đó nên cô càng không dám hỏi, càng đinh ninh rằng anh thực sự rất ghét cô. Nên cô mới xóa wechat của anh, mới ròng rã hơn nửa năm trời không tới nhà anh nữa.
Lồng ngực Chu Húc co thắt đến mức khó chịu, cổ họng cứ như bị cái gì đó chắn ngang, ngay cả hít thở thôi cũng khó khăn.
Ngày nào cô cũng đi sớm về muộn, tích góp từng đồng lương để mua quà sinh nhật cho anh, đi cùng Lý Khê thực ra chỉ vì chọn quà cho anh.
Cô ấp ủ một trái tim đầy ắp yêu thương, muốn chuẩn bị cho anh một bất ngờ. Nhưng... anh đáp lại cô cái gì?
Sáng sớm hôm sau, trước lúc rời đi, căn phòng thường ở được dọn dẹp sạch sẽ, đặt tất cả mọi thứ về lại vị trí ban đầu, lúc đó, cô đang nghĩ gì?
Mang theo món quà sinh nhật được mua bằng những đồng lương của chính mình, yên lặng rời đi, lúc đó, cô đang nghĩ gì?
Cô có khóc không?
Có lẽ cô chẳng thích cười đến thế, khi đau lòng cũng sẽ vụng trộm khóc thầm.
Lương Tranh chờ mãi mới thấy Chu Húc mua trà sữa về.
Vừa thấy anh đi tới, hai mắt cô đã lấp lánh nét cười, vui vẻ huơ huơ tay với anh, "Đông người xếp hàng lắm hả?"
Chu Húc gật đầu, kéo ghế ngồi xuống.
Lương Tranh nhận cốc trà sữa từ tay anh, nói: "Quán trà sữa này ngon lắm, hôm nay lại trúng ngày khai giảng nữa nên chắc chắn là càng đông hơn."
Chu Húc không đáp lời mà chỉ nhìn cô.
Lương Tranh cắm ống hút xong rồi đưa cho Chu Húc, "Anh có muốn thử không?"
Chu Húc lắc đầu, "Không đâu, em uống đi."
Giọng anh rất trầm, hai mắt vẫn chăm chú nhìn Lương Tranh không rời.
Lương Tranh cũng không ép, vừa uống vừa sung sướng cười. Ngẩng lên thấy Chu Húc cứ một mực nhìn mình, đôi mắt đen lúng liếng chớp chớp, uống hết non nửa cốc mới hỏi: "Anh sao thế? Nhìn em chằm chằm vậy?"
Vừa dứt lời, dì chủ quán đã mang đồ ra, là một đĩa thịt bò xào rau nóng hổi thơm nức mũi, Lương Tranh nhìn mà thèm, cầm đũa gắp thử một miếng, ăn xong còn không quên bình luận: "Vị ổn ra phết."
Chu Húc nhìn cô hồi lâu, nhưng sau cùng vẫn không hỏi.
Anh xới giúp cô một bát cơm, bỏ cốc trà sữa trong tay cô xuống, "Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi uống tiếp."
Lương Tranh "ừ" một tiếng, ngoan ngoãn ăn cơm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!