Lương Tranh cười đến khoái trí. Cô nhanh mồm nhanh miệng, lại sắc sảo, Chu Húc trầm mặc kiệm lời vốn chẳng phải đối thủ của cô. Huống hồ trừ Lương Tranh, cũng chẳng có người thứ hai dám cười anh như thế.
Lúc đầu Lương Tranh gối đầu trên đùi anh, co người cười, sau đó cô nhổm người, ngồi dậy, nâng mắt nhìn vào khuôn mặt giận dỗi của ai đó, nín cười, kéo tay anh: "Sao thế? Anh giận rồi à?"
Chu Húc nhìn cô thật lâu, nhưng không thèm trả lời.
Lương Tranh nghiêng đầu nhìn anh một lúc, đang định buông tay ra thì bị anh trở ngược tay lại, nắm chặt lấy, đôi mày anh khẽ nhíu, thấp giọng hỏi: "Rốt cuộc em đã bỏ ra bao nhiêu tiền?"
Lương Tranh sửng sốt một chút, không hiểu lắm: "Cái gì cơ?"
Chu Húc: "Đồng hồ!"
Nhãn hiệu đồng hồ này, Chu Húc biết, có thể đối với anh nó chẳng đáng tiền, nhưng đối với Lương Tranh mà nói tuyệt đối không phải là một con số nhỏ.
Anh nắm cổ tay cô rất chặt, ánh mắt chăm chú nhìn cô: "Rốt cuộc em đã bỏ ra bao nhiêu tiền? Tiền ở đâu?"
Lương Tranh hơi sững sờ, lúng túng đáp: "Em có tiền mà."
Cô cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay anh, khẽ mỉm cười: "Thật ra cũng không quý giá gì cả, ước chừng hơn 1000 tệ."
Chu Húc nhìn cô, nhíu mày, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay cô không buông.
Lương Tranh cười rộ lên: "Em cũng đâu nghèo đến nỗi đó, chẳng lẽ chỉ vì mua quà sinh nhật cho anh mà em phải thắt lưng buộc bụng, nhịn ăn nhịn uống hay sao?"
Cô vừa nói, vừa vươn người nhích lại gần anh, tủm tỉm cười: "Thật ra em là một RICH KID ngầm đó."
Chu Húc nhìn cô một cái, hơi cau mày, không tin tưởng hỏi lại: "Thật?"
"Em lừa anh làm gì, em cũng không phải người vĩ đại bao dung đến nỗi không ăn không uống, dành tiền mua quà cho anh đâu. Đúng là ngốc nghếch." Lương Tranh kéo tay anh, cúi đầu ngắm nghía thật lâu: "Mặc dù không phải món quà quý giá gì, nhưng mà anh đeo lên quả thực rất đẹp."
Cô ngẩng đầu cười, nhìn anh, lời khen bật ra từ tận đáy lòng: "Chủ yếu là vì chủ nhân của nó vóc dáng rất đẹp."
Chu Húc ngắm nhìn nụ cười tươi đẹp của cô không chớp mắt, khóe môi hơi cong lên theo.
Lương Tranh nắm tay anh, căn dặn: "Đồng hồ phải luôn mang theo mình đó."
Chu Húc nghiêm túc gật đầu: "Đã rõ."
Chu Húc ở Giang Thành 3 ngày, đến ngày 21/8 mới trở lại Bắc Kinh.
Đến nhà đã là buổi trưa, ba mẹ anh đều không có nhà. Chu Húc về phòng tắm rửa thay đồ, sau khi nói chuyện điện thoại với Lương Tranh xong, anh đóng rèm lại nghỉ ngơi một lát.
Tỉnh dậy đã là bốn giờ chiều. Anh rời giường, rửa mặt, đi xuống lầu pha cafe.
Vừa vặn nghe thấy tiếng người trở về.
Tiếng Chu Kỳ vang vọng khắp nhà khiến anh chưa nhìn thấy người đã cảm thấy nhức đầu.
Chu Kỳ mở cửa đã thấy Chu Húc đứng trên cầu thang, cực kỳ vui mừng hét lớn: "Anh! Anh về rồi!"
Chu Ngữ Chức cũng tiến vào, cười rộ lên: "Con về lúc nào thế?"
Chu Húc gật đầu một cái, từ tốn đáp: "Mẹ! Con vừa về thôi."
Anh đi đến, phụ mẹ xách đồ vào bếp.
Chu Ngữ Chức vừa thay giày vừa nói: "A Kỳ muốn qua ăn cơm, mẹ có mua chút đồ ăn. Con cứ đặt trên bàn được rồi, lát nữa mẹ còn sắp xếp lại nữa."
Chu Húc "Vâng" một tiếng, đặt tất cả lên bàn trong phòng bếp, sau đó lấy cốc đi pha cafe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!