Chương 35: (Vô Đề)

Lương Tranh thấy Chu Húc đột nhiên đòi đồng hồ, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.

Đúng thật là, uống say rồi mà vẫn không quên đồng hồ của mình.

Thấy tâm trạng tối nay của Chu Húc có vẻ tốt, cô còn cố ý trêu anh. Nắm lấy cổ tay anh, vẫn không thể ngừng trận cười được, "Làm gì có."

Chu Húc hẳn là say lắm rồi, trưng vẻ mặt rất mất hứng nhìn cô, chẳng nói chẳng rằng nhưng tay còn lại cũng bắt lấy tay cô không buông.

Lương Tranh vẫn cười, cười mãi, cười đến mức bụng quặn cả lại. Tay cô vẫn nắm lấy tay anh, một lúc lâu sau mới nói được thành câu: "Anh không buông em ra thì sao em đi lấy cho anh được?"

Chu Húc nhìn cô, có vẻ không được tin tưởng cho lắm, tay cũng chẳng chịu buông, cứ như sợ rằng một khi anh thả tay ra thì cô sẽ chạy mất vậy.

Lương Tranh không thể ngờ được khi uống say Chu Húc sẽ trở nên ấu trĩ như vậy, cố gắng nhịn cười, cúi đầu, cố gắng rút tay ra khỏi tay Chu Húc, nói: "Chờ em một chút."

Lúc này cô mới đứng dậy đi ra ngoài.

Một lát sau trở lại, trên tay đã có thêm một chiếc hộp.

Chu Húc vẫn ngồi ở mép giường không hề nhúc nhích, vừa thấy Lương Tranh đi vào đã ngẩng đầu lên nhìn theo cô.

Lương Tranh lại gần, ngồi xuống bên cạnh anh, cô mở nắp hộp, lấy chiếc đồng hồ đeo tay ra.

Sau đó, cô kéo tay Chu Húc, đeo đồng hồ vào cho anh, "Mua từ năm ngoái rôi, cũng không biết anh có thích hay không."

Chu Húc mải mê ngắm nghía chiếc đồng hồ trên tay mình, lâu thật lâu sau mới thấp giọng đáp: "Thích lắm."

Khóe môi Lương Tranh cong lên, đầu cúi càng thấp, cài dây đồng hồ cho Chu Húc.

Đeo xong xuôi cô mới nhìn kỹ lại, cười cười. Cô nắm lấy tay Chu Húc, ngẩng đầu nói với anh: "Dù cái đồng hồ này không phải thứ quý báu, như dù gì cũng là em tặng, anh không được tháo xuống đâu đấy."

Dù là đang say, ánh mắt còn chẳng thể tập trung được, nhưng Chu Húc vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Lương Tranh lại được phen nhịn cười không nổi, hai tay ấp lấy mặt Chu Húc, nói: "Uống nhiều thế rồi mà còn không quên đòi quà. Anh đi ngủ sớm đi."

Cô đứng dậy, tắt đèn giúp anh rồi mới ra khỏi phòng.

Đúng là bình thường Chu Húc chẳng bao giờ uống nhiều đến vậy, cũng sẽ không để bản thân mình quá chén, nhưng tối qua thì say thật. Ngày hôm sau tỉnh dậy vẫn thấy đầu óc choáng váng khó chịu làm anh không khỏi nhíu mày, đưa một tay lên che mắt.

Rèm cửa đã được kéo kín, trong phòng lờ mờ sáng, không biết là đã mấy giờ rồi.

Đầu vẫn ong ong, Chu Húc phải nằm trên giường nhắm mắt thêm mới lúc lâu, thấy đỡ mới bỏ tay xuống, ngồi dậy.

Anh ngồi trên giường, lúc này ý thức mới từ từ tỉnh táo, dường như nhớ ra chuyện gì đó, chuyển mắt nhìn tay trái của mình.

Trên cố tay có thêm một chiếc đồng hồ. Anh giơ tay lên, chăm chú ngắm nhìn thật lâu.

Một lúc sau mới đứng dậy ra khỏi phòng.

Đã hơn 10h, mẹ Lương vừa đi đâu mới về về, đang ở trong bếp chuẩn bị làm bữa trưa.

Quay đầu lại thấy Chu Húc từ trong phòng đi ra, bà cười, "A Húc dậy rồi đây à."

"Dì ạ."

Mẹ Lương bưng mấy món trên bàn lên, nói tiếp: "Đồ ăn sáng nguội cả rồi, để dì hâm nóng cho con."

Vừa bưng đồ đồ vào bếp bà vừa nói: "Tại ba Tranh Tranh đấy, uống chẳng biết kiềm chế gì cả." Rồi lại lo lắng hỏi Chu Húc: "Con có còn khó chịu không? Hay là dù bảo Tranh Tranh đi mua hộp thuốc giải rượu cho con nhé."

Dứt lời, bà liền lau tay, đi ra khỏi bếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!