Lương Tranh chưa bao giờ thấy biểu hiện như thế này của Chu Húc. Anh trầm mặc ngồi một chỗ, không nói không rằng, như bị cô bỏ rơi.
Cô lập tức hối hận, tự nhủ mình không nên đùa dai như thế.
Nhưng mà, cách một màn hình điện thoại, cô không có cách nào dỗ dành anh, đành đáng thương gục xuống bàn, xích điện thoại lại gần mình hơn, hối lỗi nhìn anh: "Em lừa anh thôi, vừa rồi ra ngoài anh cơm, em còn nhớ anh vô cùng, nghĩ nếu anh ở đây bây giờ thì thật tốt."
Nói xong, lại sợ anh không tin, cô nghiêm túc nhắc lại lần nữa: "Thật sự rất nhớ, rất nhớ anh."
Chu Húc nhìn cô một cái, trầm ngâm một lát mới bất ngờ nói: "Vậy giờ anh đến tìm em được không?"
Lương Tranh kinh ngạc, mở to mắt, cánh môi giật giật, hồi lâu mới sửng sốt đáp: "Cái gì cơ?"
"Anh đến tìm em." Anh rất nghiêm túc, đôi mắt đen sâu hun hút của anh, nhìn sâu vào mắt cô, không có vẻ gì là đang đùa cợt.
Lương Tranh nhẹ nhàng đáp: "Nhưng Giang Thành rất xa." Từ Bắc Kinh đến Giang Thành đi máy bay cũng phải mất hơn ba tiếng, cô không muốn giày vò anh, nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Anh không cần đến tận đây đâu, xa lắm. Em sắp quay lại Bắc Kinh rồi."
Chú Húc nhìn cô, lại giở bài không nói chuyện
- không thèm để ý ra.
Lương Tranh không muốn anh buồn, vì vậy cong mắt cười, dịu dàng nói: "Chu Húc, em cho anh xem một thứ."
Chu Húc cuối cùng cũng chịu tiếp lời cô, giọng nói trầm trầm có chút không vui: "Cái gì?"
"Chờ một lát." Lương Tranh tìm trong chồng sách luật tố tụng dân sự và hiến pháp chất cao như núi, vui vẻ rút ra một tờ giấy. Là một bức vẽ chân dung Chu Húc.
Bức này cô vẽ vào thời gian nghỉ hè, cô ở nhà anh chờ đến sinh nhật anh. Hôm đó cô thức dậy ra ban công ngắm cảnh, trong lúc thất thần nhìn ra xa xa, thấy anh đang tựa vào tàng cây trong vườn nói chuyện điện thoại. Vì trời còn sớm, dì và chú không có ở đó, liền gọi anh: "Chu Húc."
Chu Húc ngẩng đầu nhìn cô, Lương Tranh cong mắt, rạng rỡ cười: "Buổi sáng tốt lành."
Khoảnh khắc được vẽ lại trong bức hình chính là lúc ảnh khẽ ngẩng đầu nhìn cô.
Cô vẽ rất tốt, từ biểu cảm đến thần thái đều giống vô cùng.
Cô đắc ý cười, nhìn anh: "Hôm ấy em đang đọc sách, đột nhiên nhớ anh." Ánh mắt cô long lanh như muốn nói: MAU KHEN EM. "Thế nào? Giống không?"
Chu Húc nhìn cô, ý cười từ đáy mắt lan đến khóe môi, hơi gật đầu: "Không tệ."
Lương Tranh tủm tỉm: "Khi nào đến khai giảng sẽ mang tặng cho anh."
Chu Húc gật đầu: "Ừ."
Cuối cùng Chu công tử hờn giận của cô cũng vui vẻ lại rồi, Lương Tranh cẩn thận cất bức họa đi, lần nữa nằm bò ra bàn, thủ thỉ: "Anh đang làm việc à?"
Cô nhìn thấy anh mở máy tính ra, hình như đang có việc bận.
Chu Húc gật đầu: "Ừ, có chút việc."
"Vậy em không quấy rầy anh nữa, anh làm việc đi."
Chu Húc trầm mặc một lát, liếc nhìn đồng hồ, thấy không còn sớm nữa, khẽ gật đầu, thấp giọng nói: "Ừ, em đi ngủ sớm đi."
Lương Tranh cười: "Anh cũng thế! Đừng làm việc khuya quá. Giữ gìn sức khỏe."
Chu Húc cong môi: "Ừ."
Lương Tranh chúc anh ngủ ngon, sấy khô tóc mới bò lên giường. Sau đó còn nhắn tin Wechat với anh thêm một lúc tới khuya mới hài lòng tắt điện thoại đi ngủ.
Sáng hôm sau, đúng giờ mẹ Lương giục cô dậy ăn sáng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!