Máy bay hạ cánh đến Giang Thành vừa đúng 5h chiều. Cảm giác thân thiết khi trở về cố hương khiến tâm tình Lương Tranh rất vui vẻ, thoải mái, nếu có Chu Húc ở đây thì càng tốt hơn. Cô mở máy, một tin nhắn lập tức nhảy ra, quả nhiên là tin Wechat của Chu Húc: [Đến nơi nhớ gọi cho anh.]
Lương Tranh khẽ cong môi, lập tức gọi điện lại cho anh. Điện thoại vừa vang lên hai tiếng, đầu bên kia đã nhận máy. Lương Tranh vui vẻ nói: "Em đến nơi rồi."
Chu Húc "ừ" một tiếng, hỏi: "Thấy dì, chú chưa?"
"Chưa, em vừa xuống máy bay, còn chưa đi lấy hành lý nữa."
Chu Húc gật đầu: "Có mệt không?"
"Đương nhiên là rất mệt rồi." Cô tỏ vẻ tội nghiệp kể khổ: "Ngồi máy bay 3 tiếng, lâu đến nỗi cả người đều mỏi."
"Đêm nhớ ngâm chân bằng muối biển cho thoải mái."
Lương Tranh cong môi: "Đã rõ."
Hành lý của cô vừa vặn theo đường truyền trôi ra, Lương Tranh lấy hành lý, bỏ vào xe đẩy: "Em sắp ra ngoài rồi. Cúp máy trước đây. Tối em lại gọi cho anh."
"Ừ. Đi đường cẩn thận."
Tạm biệt Chu Húc, Lương Tranh tâm tình vui vẻ bước chân sáo ra ngoài.
Còn chưa ra đến cửa, đã nhìn thấy ba cô đang nhìn đông ngó tây tìm kiếm hình bóng con gái.
Lương Tranh cười rộ lên, chạy về phía ba: "BA ƠI!"
Ba Lương còn đang chăm chú tìm con, đột nhiên bị tiếng gọi của cô làm giật mình hô lên một tiếng.
Lương Tranh cười đến đau cả bụng: "Ba, ba đến lâu chưa?"
Ba Lương yêu thương xoa đầu con, cười: "Ba vừa mới đến thôi."
Lâu không gặp con, ông vui vẻ không thôi, cao hứng giúp cô xách hành lý: "Về nào. Về nào. Vừa đi vừa nói chuyện."
Hai cha con đi về phía bãi đỗ xe, Lương Tranh hỏi: "Mẹ đâu ba."
"Mẹ con ở nhà chuẩn bị cơm tối."
Lúc hai ba con về đến nhà đã là 6h tối, vừa bước vào cửa đã nghe mùi thơm ngào ngạt từ bếp. Lương Tranh cảm thán: "Thơm quá."
Mẹ Lương vội vàng từ bếp chạy ra: "Trở về rồi a?" Bà cười nói: "Tối nay, mẹ làm món con thích nhất tôm xào hành, nhanh nhanh, đi tắm rửa đi rồi chuẩn bị ăn cơm."
"Dạ, tuân mệnh, hoàng hậu nương nương."
Lương Tranh xách hành lý về phòng, tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo thoải mái đi ra.
Lúc cô vào phòng bếp, mẹ Lương đã lên đĩa món cuối cùng: Rau xào thịt.
Lương Tranh cầm đũa ăn vụng một con tôm, nóng đến bỏng đầu lưỡi, gấp đến độ mèo con ăn vụng phải dậm chân mấy cái.
Mẹ Lương bật cười: "Ăn chậm chút. Vừa làm xong rất nóng. Đã lớn thế này rồi mà vẫn còn cái tính khi trẻ con này."
Lương Tranh bị bỏng lưỡi không nói được, vội vàng chạy ra phòng khách uống một cốc nước đầy.
Mẹ Lương quay đầu lại hỏi: "Đỡ nóng chưa con?"
"Không sao rồi ạ." Lương Tranh ngồi xổm xuống trước bàn trà, uống thêm một cốc nước lớn nữa.
Mẹ Lương sắp xếp xong bàn ăn, gọi cô: "Tranh Tranh, con đi gọi ba xuống ăn cơm đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!