Chương 31: (Vô Đề)

Chu Húc buông một câu nhẹ tênh, vừa bị ba mẹ "bắt tại trận" đã thẳng thắn thừa nhận chuyện hẹn hò, hoàn toàn chẳng có vẻ gì giống tình yêu vụng trộm bị ngăn cấm cả.

Một từ "hẹn hò" của Chu Húc khiến cả ba và mẹ Chu nhất thời cứng họng không nói nên lời.

Chu Ngữ Chức kinh ngạc vô cùng, tính cách con trai mình bà hiểu chứ, lúc nào cũng lạnh lùng kiêu ngạo, lúc bình thường chẳng thèm để ai vào mắt, nếu bị ép làm chuyện gì không muốn, chỉ ánh mắt thôi cũng có thể dọa chết người ta.

Trước đây Lương Tranh thường tới nhà chơi, thái độ của Chu Húc luôn là lạnh nhạt hờ hững, ngay đến cả nói chuyện với con gái nhà người ta cũng lười,

Hẳn là Tranh Tranh cũng sợ cũng hơi sợ nó, nên mới ít khi chủ động bắt chuyện.

Hai người ở trong nhà, lúc nào cũng trong trạng thái không mấy quan tâm đến đối phương.

Mặc dù quen biết cũng đã 2 năm, nhưng về cơ bản thì chẳng khác nào người lạ, cùng lắm thì khi gặp nhau sẽ gật đầu chào hỏi lấy lệ. Hóa ra bên ngoài thì như người dưng, mà sau lưng ba mẹ đã tình cảm đến mức này rồi cơ à?

Chu Ngữ Chức hết nhìn con trai lại nhìn Lương Tranh, đảo qua đảo lại mấy lần, sau cùng mới lên tiếng, giọng nói còn có vẻ không chắc chắn, "Hẹn hò ý là...?"

Chu Húc đáp: "Yêu đương thì không được hẹn hò ạ?"

Lần này thì là khẳng định chắc chắn rồi!

Chu Ngữ Chức kinh ngạc đến gần như khiếp sợ hỏi lại: "Hai người các con? Yêu nhau?"

Chu Húc trả lời: "Từ tháng 6 rồi ạ."

Tác phong làm việc của Chu Húc xưa nay luôn là như vậy, bị bắt gặp thì thẳng thắn thừa nhận, không cần giấu giếm.

Mãi cho đến khi vào nhà, Chu Ngữ Chức vẫn cảm thấy như mình chưa tỉnh táo lại được.

Bà ngồi ngẩn người trên giường hồi lâu, nhìn chồng mình đang ngồi trên ghế sofa ở phía đối diện xem tài liệu, nói: "Đứa con trai này của anh, hồi đầu còn lạnh lùng với Lương Tranh, thì ra là đã thích người ta từ lâu rồi."

Bà nhớ lại lúc gặp hai đứa dưới lầu, vui vẻ trêu đùa, rõ ràng là một đôi tình nhân yêu đương thắm thiết.

Chu Ngữ Chức lúc này mới hoàn hồn, lại càng cao hứng, "Nhưng mà con trai anh thích Tranh Tranh cũng đúng thôi, con bé vừa xinh xắn, tính cách lại hoạt bát dễ gần, A Húc thì trời sinh đã xa cách, yêu cũng không chịu nói ra, cứ giữ trong lòng. Gặp được cô gái cởi mở như Tranh Tranh, đoán chừng chính nó cũng không biết mình rơi vào lưới tình từ bao giờ."

Ba Chu ngồi trên ghế sofa, vẫn luôn im lặng, lúc này mới khép tập tài liệu lại để lên bàn trà, ngẩng đầu nói với vợ mình: "Em cảm thấy A Húc với Tranh Tranh có hợp nhau không?"

Chu Ngữ Chức thoáng sửng sốt, "Ý anh là sao? Anh không ưng Tranh Tranh à?"

"Không phải anh thấy Tranh Tranh không tốt."

"Vậy câu anh vừa nói có ý gì?" Chu Ngữ Chức rất quý Tranh Tranh, tất nhiên sẽ đứng về phía cô.

Ba Chu không đáp ngay, chần chừ chốc lát mới lên tiếng: "Điều kiện gia đình Tranh Tranh..." Ông hơi ngừng lại, "Chỉ sợ ba..."

Chu Ngữ Chức nghe thế, không khỏi nhíu mày.

"Em cũng biết ba coi Chu Húc là người thừa kế trong tương lai, nên luôn đặt rất nhiều hi vọng vào thằng bé, ngay cả chuyện hôn nhân của nó, sợ rằng chúng ta cũng không có quyền làm chủ." Ba Chu nói đến đây, không quên nhắc vợ mình, "Tốt nhất là em cũng nên lựa thời gian để nói chuyện với A Húc, Tranh Tranh là một cô gái tốt, đừng để chậm trễ người ta."

...

Tối hôm qua vừa bị bắt quả tang hẹn hò, sau này tất cũng không phải giấu giếm vụng trộm nữa.

Sáng ngày tiếp theo, sau khi đánh răng rửa mặt xong, Chu Húc trực tiếp đi về phía phòng Lương Tranh.

Lương Tranh đã tỉnh rồi, nhưng vẫn đang nằm trên giường. Chăn đá sang một bên, còn mình thì nằm cuộn lại ở bên kia, tay cầm điện thoại, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xuất thần, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, cô mới lấy lại tinh thần, quay đầu lại, hỏi: "Ai vậy ạ?"

"Anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!