Chu Kỳ ôm người máy đứng ở ngoài cửa, kinh ngạc đến nỗi miệng có thể nhét vừa hai quả trứng, giọng lắp bắp, như thể không tin nổi vào điều mình vừa nghe thấy: "Chị chị chị… chị dâu?"
Chu Húc nhàn nhàn nhìn cậu em, không mặn, không nhạt xoay người đi vào phòng.
Cửa đóng, Chu Kỳ vẫn đứng chết trân một chỗ, dường như đã chấn động đến phát ngốc. Một hồi lâu sau cậu ta mới có hồi hồn, nuốt nuốt nước bọt, cố tiêu hóa thông tin chấn động này.
Lương Tranh nửa ngồi, nửa quỳ trên thảm, nhìn Chu Húc đóng cửa, bước vào, cô nhìn ra phía sau anh, tủm tỉm cười: "Anh đuổi cậu ta ra ngoài rồi?"
Chu Húc nhàn nhạt gật đầu.
Lương Tranh cong mắt: "Anh nói cho cậu ta biết?"
"Không!" Chu Húc đi đến trước mặt cô, cúi người kéo cô đứng lên.
Lương Tranh thuận thế níu lấy cổ tay anh, dở khóc dở cười nói: "Có phải anh lại ghen rồi đúng không?"
Chu Húc liếc cô một cái: "Thằng nhóc này cả ngày cứ quấn lấy em, chả lẽ người yêu của em không được quyền ghen?"
Lương Tranh cười ngất, cô đi đến ghế quý phi (1), cạnh cửa sổ kính sát mặt đất, ngồi xuống, cầm gối tựa ôm vào ngực khanh khách cười: "Người ta đâu có cả ngày quấn lấy em đâu?"
"Anh nói có là có."
Lương Tranh: …
Chu Húc mở tủ lạnh, lấy một lon cocacola, mở nắp, uống một ngụm, sau đó kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô.
Anh vừa tắm xong, trên người vẫn còn lưu lại mùi hương bạc hà man mát.
Lương Tranh nghiêng đầu nhìn Chu Húc, tủm tỉm cười.
Cô cứ nhìn anh chăm chú, miệng cong lên, cực kỳ có ý tứ, khiên Chu Húc không làm mặt lạnh nổi nữa, nghiêng đầu hỏi Lương Tranh: "Em nhìn gì?"
Lương Tranh cong môi: "Nhìn anh chừng nào mới chịu nói chuyện với em?"
Chu Húc: …
Lương Tranh càng ngắm càng thấy bạn trai mình anh tuấn, dễ thương, cô đột nhiên lao vòng lồng ngực anh, vòng tay ôm cổ Chu Húc, dịu dàng nói: "Chu Húc, sinh nhật vui vẻ!"
Chu Húc nhìn cô gái nhỏ trong lòng, đáy mắt xao động, khóe môi thoáng nở nụ cười.
Anh kéo bàn tay cô, nắm lấy, 10 ngón tay đan nhau, chăm chú nhìn vào đáy mắt cô: "Chút nữa đưa em đi chơi?"
"Mình đi đâu?"
Chu Húc nói: "Bắn tên! Được không?"
"Em không biết chơi cái đó!"
"Anh dạy em!"
Vốn định trở về nghỉ trưa, nhưng so với một giấc ngủ trưa cô đương nhiên muốn ra ngoài chơi cùng anh hơn.
"Vậy chúng mình đi thôi." Lương Tranh cao hứng đáp, đồng thời buộc gọn mái tóc dài lại.
Vì không có gương nên còn một ít tóc chưa buộc lên hết, Chu Húc lại gần: "Còn một lọn tóc dưới này."
"Chỗ nào cơ?" Lương Tranh chỉnh lại búi tóc.
Chu Húc cầm lấy sợi dây buộc trong tay cô: "Để anh giúp em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!