Chương 29: (Vô Đề)

Sinh nhật Chu Húc là ngày 25/07, chẳng có mấy hôm nữa, Tối hôm đó lúc ăn cơm, Chu Ngữ Chức có nhắc tới chuyện này, hỏi anh năm nay định đón sinh nhật thế nào.

Trước nay Chu Húc đều không mặn mà gì với tiệc sinh nhật, tính cách anh vẫn luôn lạnh nhạt như thế, chẳng có bao nhiêu thứ có thể khiến anh thấy hứng thú, chỉ thích yên tĩnh, không ưa náo nhiệt. Hàng năm đều là Dương Thăng đứng ra lo liệu tổ chức, còn bản thân chính chủ là anh lại tỏ ra chẳng mấy quan tâm.

"Năm nay là sinh nhật thứ 20, con có muốn làm lớn một chút không?" Chu Ngữ Chức hiểu tính tình con trai mình, cũng không trông mong được việc anh sẽ đồng ý tổ chức ra trò. Quả nhiên, vừa mở lời đã bị từ chối thẳng thừng, "Không cần đâu ạ."

Chu Ngữ Chức lại hỏi: "Thế con thích kiểu gì? Hay vẫn như mấy năm trước nhé?"

"Hay là năm nay..." Chu Ngữ Chức còn chưa nói hết câu đã bị Chu Húc cắt lời, "Làm trong nhà thôi, mọi người ăn với nhau bữa cơm là được."

"Hả?" Chu Ngữ Chức suy nghĩ một lúc rồi nói, "Vậy sao được, năm nay là sinh nhật 20 đấy." Bà thoáng trầm tư, "Nếu con không thích ồn ào thì nhà chúng ta tìm một chỗ nào đấy coi như đi nghỉ, rồi làm sinh nhật cho con luôn. Được không?"

Dứt lời, bà quay sang hỏi Lương Tranh, "Tranh Tranh cũng đi cùng nhé, còn mấy ngày nữa thôi, chờ quà sinh nhật Chu Húc rồi về nhà?"

Tay cầm đũa của Chu Húc hơi chững lại, ngước mắt nhìn về phía Lương Tranh ngồi đối diện.

Lương Tranh cũng định ở lại đón sinh nhật với Chu Húc, nhưng lại không dám thể hiện quá rõ ràng trước mặt dì Ngữ Chức, cô giả bộ đắn đo một lúc mới gật đầu, "Vâng ạ."

Cảm nhận được ánh mắt của cô, Chu Húc vẫn cúi đầu, cầm thìa khuấy nhẹ chén canh, khóe môi bất giác cong lên.

Chỉ những cử chỉ nhỏ, lén lén lút lút qua mắt hai vị phụ huynh, đột nhiên trở nên ngọt ngào đến lạ.

Lương Tranh thấy Chu Húc đang cười, miệng cũng không tự chủ nổi nữa.

Cô cắm mặt vào bát cơm, yên lặng và từng miếng.

Chu Ngữ Chức khẽ vỗ tay lên bàn, "Vậy quyết định thế nhé, chúng ta đi nghỉ mát rồi tổ chức sinh nhật luôn."

Trước đó không lâu, khi Lương Tranh và Chu Húc còn chưa ở bên nhau, cô còn bảo với mẹ Lương thi xong sẽ về nhà ngay, nên tối hôm đó cô vừa chột da vừa gọi điện về nhà, nói muốn ở lại Bắc Kinh thêm mấy ngày.

Đầu dây bên kia, mẹ Lương lên cao giọng, "Con lại tới làm phiền dì Ngữ Chức đúng không? Lần trước Chu Húc tới nhà ta chơi đâu có thấy con nhiệt tình đến thế. Bây giờ lại ở lại nhà người ta, không ngại hả?"

Lương Tranh thầm nghĩ, muốn cô về cũng được, chỉ sợ cô vừa mở miệng, tên mặt lạnh nào đó sẽ không vui.

Vừa nghĩ đến Chu Húc đã thấy vui rồi.

Cô nằm dài trên giường, một tay cầm điện thoại, một tay chống cằm, hai chân vắt vẻo sau lưng, "Con chỉ ở lại mấy ngày thôi mà, con mua xong hết vé rồi, ngày 26 sẽ về."

Mẹ Lương nói tiếp: "Được rồi, con nhớ phải ngoan đấy, đi ra ngoài chơi cũng đừng gây phiền phức cho Chu Húc nhà người ta."

Lương Tranh ngọt ngào nghĩ, bây giờ anh ấy có dám mà chê con phiền.

Thích con còn không hết nữa là.

"Con biết rồi mà." Lương Tranh báo cáo với mẹ xong xuôi, hỏi thăm sức khỏe của ba rồi lại hàn huyên ít chuyện nhà.

Đang nói chuyện, từ ngoài cửa truyền tới mấy tiếng gõ, cô quay lại nhìn, đúng lúc Chu Húc mở cửa đi vào.

Cô nháy mắt với anh, chỉ chỉ vào điện thoại, dùng khẩu hình nói: "Mẹ em."

Chu Húc đem cốc nước ép dưa hấu lên cho Lương Tranh, anh lại gần giường rồi để cốc nước lên mặt tủ.

Xong việc cũng không đi ngay, hai tay xỏ túi quần, hai mắt chăm chú nhìn Tranh Tranh nói chuyện điện thoại.

Lương Tranh liếc nhìn anh, rồi nói với mẹ, "Mẹ ơi, con cúp trước nhé. Con mua một ít đồ, mấy nữa mang về cho ba mẹ nhé!"

Mẹ Lương cười, "Được, vậy con đi ngủ sớm đi nhé!"

"Vâng ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!