Chương 28: (Vô Đề)

Cửa bị đẩy ra, tất cả đều bị dọa giật nảy mình, lập tức quay lại nhìn về phía cửa.

Trời sinh anh khí chất lạnh lùng cao lãnh, khiến người khác không dám lại gần.

Những người quen biết anh đều biết tính cách anh lạnh nhạt, dửng dưng, không thèm để ai vào mắt. Anh không thích kết giao bạn bè, dù trong tiệc họp mặt gia đình, phần lớn thì gian anh đều ngồi trầm mặc bên ghế sofa, đối xử với ai cũng lãnh đạm, xa cách.

Nhưng một chàng trai ưu tú như anh, dù băng lạnh khinh người đến đâu cũng vẫn luôn trở thành đối tượng bàn luận của các cô gái.

Tuy nhiên người con trai này quá cao lãnh, quá khó gần nên chẳng ai dám tự tiện tiếp cận, trò chuyện cùng anh.

Không chỉ không dám, mà còn vì sợ hãi. Trừ vẻ ngoài lạnh lùng, chàng trai này từ trong cốt tủy luôn đem lại một cảm giác áp bách với người đối diện, khiến mọi người chỉ dám từ xa ngưỡng mộ bàn tán, không dám đến gần.

Mấy cô gái đang hào hứng nói xấu Lương Tranh, vừa nhìn thấy biểu hiện trên mặt anh, lập tức lạnh sống lưng, lúng túng cúi đầu, không dám lên tiếng. Chu Húc hai tay đút túi quần, thản nhiên bước vào, đứng trước khay trà, đảo mắt nhìn một lượt những người đang ngồi, cuối cùng dừng lại trên người Lâm Hân, nhàn nhạt hỏi: "Quà sinh nhật gì?"

Lâm Hân không tự chủ được thoáng run, tay nắm chặt lấy mép váy, cô ta ngồi trên salon, sợ sệt ngẩng đầu đối diện với đôi con ngươi không cảm xúc của anh, môi khẽ giật giật, nhưng vẫn không nói.

"Tôi hỏi lại lần nữa! Quà sinh nhật gì?" Giọng nói của anh càng ngày càng lạnh, rõ ràng ngữ khí vô cùng bình tĩnh, nhưng vẫn dọa cả đám con gái toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

Cả nhóm cúi đầu xuống sâu hơn, không ai dám ho he nửa lời.

Lâm Hân tốt xấu gì cũng là một tiểu thư nhà giàu, lại thầm thích Chu Húc, vậy mà giờ người con trai này lại vì một cô gái khác chất vấn cô. Lâm Hâm nhất thời phẫn uất, thẳng thắn nói: "Không phải chỉ là một cái đồng hồ thôi sao? Thứ rẻ tiền đó còn chẳng đáng cầm lên tay. Cũng may cô ta biết xấu hổ, không dám tặng thứ rác rưởi ấy cho cậu."

Lâm Hân vò mẻ không sợ rơi (1) nóng nảy đứng lên, dọa mấy bạn nữ bên cạnh hoảng hốt nắm lấy tay áo cô, khuyên cô bớt tranh cãi.

Bầu không khí trong phòng ngột ngạt đến đáng sợ. Dương Thăng đứng bên cạnh há miệng kinh ngạc, cả Tần Tồng cũng phải nhíu mày.

Dương Thăng đứng lên, định qua hòa giải, nhưng vừa bắt gặp biểu hiện của Chu Húc, tất cả những lời muốn nói lập tức nuốt xuống, lặng lẽ ngồi xuống sofa.

Quen biết Chu Húc nhiều năm như thế, chưa từng thấy qua phản ứng dữ dội như vậy của cậu ta.

Những lời không nên nói đều đã nói ra hết, vì vậy dứt khoát vào thẳng vấn đề: "Chu Húc, cậu muốn yêu đương cũng nên lựa chọn đối tượng một chút, cô gái kia chỉ là một con bé nhà quê, không gia thế, không tiền bạc, cậu cảm thấy ông nội cậu sẽ đồng ý cho cậu cưới cô ta hay sao?"

Chu Húc lãnh đạm nhìn cô ta, trầm giọng nói: "Vậy thì sao? Cô nói chọn? Nếu không chọn cô ấy, chả lẽ là cô?" Giọng anh đã lạnh đến cực điểm, "Cô không xứng!"

Lâm Hân đột nhiên mở to mắt, không thể tin nhìn người con trai trước mặt.

Nhưng mà người đó đến nhìn cũng ngại phải nhìn cô thêm một giây, lập tức quay người bỏ đi.

Sau khi Chu Húc rời đi, không khí trong phòng trầm mặc đến đáng sợ. Tất cả mọi người đều không dám thở, chỉ lặng ngắt nhìn về phía Lâm Hân vẫn đang đứng sững như người mất hồn.

Bọn họ quen Chu Húc đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên thấy anh thấy anh nổi giận, thì ra con người lãnh đạm, dửng dưng này khi nổi nóng sẽ như thế.

Thi xong bước ra khỏi lớp đã là 10 giờ tối. Cô vừa đi bộ về kí túc xá vừa mở điện thoại lên. Màn hình vừa sáng đã hiện lên tin nhắn Wechat của Chu Húc: [Thi xong rồi sao?]

Lương Tranh cười một tiếng, nhắn lại.

Nhạc chuông điện thoại lập tức vang lên. Tâm tình Lương Tranh đang khá vui vẻ, lập tức bắt máy, nhẹ nhàng cười rộ lên: "Chu Húc, anh nhớ em hay sao?"

Đầu bên kia không đáp lại, chỉ trầm mặc. Chu Húc cầm di động, đứng bên ngoài trường của cô, dưới tán cây ngân hạnh quen thuộc. Anh khẽ cúi đầu, ánh đèn đường vàng mờ ảo chiếu lên người anh, khiến chiếc bóng kéo dài thật dài.

Anh nghe được tiếng cười vui vẻ của cô, cổ họng như bị cái gì đó chặn lại, im lặng một lúc, cuối cùng chỉ nhẹ gật đầu, dịu dàng nói: "Ừ, rất nhớ em."

Lương Tranh khanh khách cười: "Anh đang ở đâu?"

"Ngoài cổng trường em."

Lương Tranh ồ lên một tiếng, nhanh chóng nói: "Vậy anh chờ em một lát, em chạy ra ngay. Em cúp máy đây."

"Ừ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!