Chương 27: (Vô Đề)

Cả đêm hôm đó, Lương Tranh thấy lòng mình ngọt ngào như mật. Về đến phòng, nhịn không nổi mà nhào lên giường, ôm cái gối lăn qua lăn lại mấy vòng.

Tắm rửa xong đi ra, lại tiếp tục nằm trên giường nhắn tin với Chu Húc. Rõ ràng là vừa mới gặp nhau, mà cứ như nói mãi không hết chuyện. Cách một vách tường phòng, nhắn qua nhắn lại đến tận khi trời gần sáng.

Sáng ngày hôm sau, Lương Tranh ngủ đến tận 9h mới rời giường. Lúc đánh răng rửa mặt xong ra khỏi phòng, ngang qua phòng Chu Húc, vô thức ngó vào bên trong một cái, mở cửa ra, bên trong không có ai, chắc là dậy từ sớm rồi.

Lương Tranh đi xuống dưới, đến lầu 2, nghe thấp thoáng tiếng dì Ngữ Chức đang nói chuyện với ai đó.

Đi tiếp xuống phòng khách, mới phát hiện ra trong nhà có thêm một chàng trai.

Chu Húc ngồi một mình trên ghế sofa đơn đọc sách. Khi anh không nói gì sẽ tỏa ra một loại khí chất rất trầm mặc, thu hút đến kỳ lạ, trong mắt Lương Tranh chỉ có hình bóng của anh.

Cô cười thầm trong lòng, lúc này mới nhìn về phía ghế sofa lớn ở giữa nhà, có một cậu chàng đang toét miệng cười, vui vẻ nói chuyện với dì Ngữ Chức.

Chu Ngữ Chức ngẩng đầu lên, thấy Lương Tranh, cười hiền dịu gọi cô lại gần, "Tranh Tranh dậy rồi à?"

Lương Tranh cũng cười theo, "Vâng ạ."

Chờ cô đi qua, Chu Ngữ Chức lên tiếng giới thiệu, "Đây là Chu Kỳ, là em họ của Chu Húc."

Rồi bà lại quay sang nói với Chu Kỳ, "Đây là Tranh Tranh, con gái của bạn thân bác."

Tranh Tranh cười thân thiện, "Xin chào."

Chu Ngữ Chức chờ hai người làm quen với nhau xong liền đứng dậy vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng, để lại không gian riêng cho những người trẻ tuổi.

Mặc dù Chu Kỳ là em họ của Chu Húc, nhưng tính cách lại trái ngược hoàn toàn. Chu Húc mà yên lặng ngồi đó, người bình thường còn chẳng dám lân la tới làm quen, lạnh lùng đến mức không khí xung quanh cũng giảm mất vài độ.

Chu Kỳ lại không như vậy, sáng sủa hoạt bát, chỉ là một đứa trẻ to xác tính tình tùy tiện mà thôi.

Chắc mấy chốc đã nói chuyện với Lương Tranh rất tự nhiên, cậu còn mang theo một người máy cỡ nhỏ có khả năng nhận lệnh bằng giọng nói đến cùng, động tác như hiến vật quý đưa cho Lương Tranh. Đây là lần đầu tiên Lương Tranh thấy một đồ chơi như vậy, vô cùng tò mò, nửa ngồi nửa quỳ trước bàn trà, xem người máy thực hiện mệnh lệnh.

Hai người ngồi sát nhau, ánh mắt Lương Tranh sáng lấp lạnh nhìn người máy trên bàn, mày cong môi cười, thỉnh thoảng lại quay sang hỏi Chu Kỳ mấy câu.

Hai người càng lúc càng gần, đều chăm chăm nhìn người máy kia. Chu Húc đang ngồi đọc sách thấy thế, bất giác nhíu mày, giấm chua lại được dịp bốc lên não.

Anh đột ngột đứng dậy, đá Chu Kỳ một cái.

Chu Kỳ kêu "Á" lên, ngẩng đầu nhìn Chu Húc, "Sao vậy ạ?"

Hai tay Chu Húc xỏ túi quần, ánh mắt đáp trả cậu, giọng nói lạnh như băng: "Theo anh lên đây."

Dứt lời, lập tức quay người đi lên lầu.

Chu Kỳ thấy hơi khó hiểu, gãi gãi đầu rồi nói với Lương Tranh: "Em đi theo anh ấy, chị cứ chơi thoải mái nhé."

"Được." Toàn bộ sự tập trung của Lương Tranh đều đổ dồn lên người máy nhỏ mất rồi, cô đưa tay chọc chọc thử 2 cái, cười đến híp cả mắt, đáng yêu quá.

Chu Kỳ đi theo Chu Húc lên lầu, vào đến thư phòng liền hỏi: "Có chuyện gì vậy ạ?"

Chu Húc lấy một quyển sách từ trên giá xuống, đi đến ban công, hạ cái ghế dựa thấp xuống, rồi tiện nằm luôn.

Chu Húc nằm trên ghế đọc sách, không nói gì.

Chu Kỳ thấy vậy càng không hiểu gì, đi ra theo, "Sao vậy ạ?"

Chu Húc trầm mặc cả nửa ngày, mãi mới buông một câu nhẹ tênh, "Mẹ cậu bảo anh kiểm tra tình hình học tập của cậu, giờ thử viết một bản báo cáo nhanh phân tích thị trường anh xem đã."

Chu Kỳ: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!