Chương 26: (Vô Đề)

Hai người cách nhau rất gần, thậm chí Lương Tranh còn có thể ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt anh hay dùng, hơi thở của anh nhè nhẹ phả lên gò má cô.

Cô nhìn vào đáy mắt sâu thăm thẳm của anh, gương mặt vì nụ hôn ban nãy mà đỏ bừng, nóng ran, ngượng ngùng nói: "Em cất đi rồi."

Chu Húc nhìn cô, yết hầu hơi di chuyển, một lúc sau mới thấp giọng thầm thì: "Ngày mai nhớ đeo."

Lương Tranh đỏ mặt, hai vành tai nóng bừng, gật đầu như gà mổ thóc, ấp úng đáp: "... Được."

Chu Húc vẫn giam cô trong lòng mình, không có ý muốn thả người.

Lương Tranh cùng anh mặt đối mặt một lúc, cuối cùng con tim nhỏ bé không chịu nổi sự nhiệt tình này, cô lóng ngóng đặt tay lên nắm cửa, nhẹ nhàng vặn ra, vội vàng nói: "Em… em xuống đây."

Chu Húc khẽ cười, lúc này mới chịu buông tha cô. Lương Tranh vừa được tự do, lập tức mở cửa, chạy thẳng ra hành lang.

Vừa chạy xuống cầu thang, cô không tự chủ được thở dài một hơi, vừa nghĩ đến nụ hôn kia, nhịp tim lại bắt đầu tăng tốc, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Mặc dù không phải lần đầu hôn nhau, nhưng kì thật lần trước cũng không tính là một nụ hôn đúng nghĩa. Nụ hôn trong phòng, vừa rồi mới thật sự là nụ hôn đầu tiên của hai người. Trong khoảnh khắc cánh môi lành lạnh của anh chạm vào đôi môi cô, trái tim Lương Tranh dường như ngừng đập. Trên môi phảng phất còn lưu lại hơi ấm của anh.

Lương Tranh từ tốn bước xuống cầu thang, cố gắng bình ổn cảm xúc trong lòng, khi cô xuống đến nơi, dì Ngữ Chức vừa vặn hoàn thành khâu nấu nướng. Cô nhanh nhẹn chạy đến, tươi cười nói: "Dì, con giúp gì bày ra đĩa nhé?"

"Ừ. Giúp dì bày lên bàn. Chúng ta chuẩn bị ăn cơm thôi." Chu Ngữ Chức dịu dàng nói.

Lương Tranh xông xáo lấy bát đũa, bày thức ăn lên đĩa, bê ra bàn.

Vừa văn Chú Chu và Chu Húc đi xuống.

Chú Chu và anh hình như đang bàn bạc vấn đề gì đó, anh hơi ngước mắt đúng lúc thấy Lương Tranh, bất giác nhìn theo bóng cô.

Lương Tranh biết hiện tại ai đó đang không kiêng dè nhìn mình. Nhưng cô gan nhỏ, chột dạ đến không dám ngẩng đầu lên, cặm cụi cầm bát đũa, tỉ mỉ sắp xếp bàn ăn.

Cuối cùng sau khi bê món cuối cùng ra, Chu Ngữ Chức cũng rời phòng bếp, cười nói: "Ăn thôi cả nhà, có gì để chút nói. Đói lắm rồi."

Bàn ăn dài hình chữ nhật, dì Ngữ Chức và Lương Tranh ngồi một bên, chú Chu ngồi chính giữa, một mình Chu Húc ngồi một bên.

Cô kéo ghế, yên lặng ngồi xuống.

Chu Ngữ Chức bỗng nhớ ra còn chưa chuẩn bị rượu vang, liền đứng lên lấy rượu, vừa mở, vừa nói: "Tranh Tranh con muốn uống chút không? Dù sao tối nay cũng không cần trở về trường."

Lương Tranh chỉ cần dính một giọt rượu là say, nào dám uống lần nữa, bài học đợt trước cô vẫn ghi nhớ trong đầu, vội vàng từ chối: "Thôi, con không uống đâu. Con không biết uống."

Chu Ngữ Chức cười, cũng không ép: "Cũng được, vậy con uống nước hoa quả nhé. Con uống loại nào. Dì lấy cho con."

Bốn người đã lâu không cùng ngồi ăn cơm, bữa tối này vô cùng đầm ấm, vui vẻ, nhưng mà hầu như chỉ có hai người Chu Ngữ Chức và Lương Tranh hào hứng trò chuyện. Tuy nhiên bầu không khí trong nhà rất lâu chưa náo nhiệt như thế.

Chu Ngữ Chức làm một bàn ăn lớn, nhưng cả bốn người cứ từ tốn vừa nói chuyện, vừa ăn, cũng hết chỗ thức ăn kia.

Xong xuôi, như mọi lần Lương Tranh phụ giúp dì Ngữ Chức dọn dẹp, Chu Húc đi vất rác, bát đũa bỏ vào máy rửa bát, phòng bếp cũng được Lương Tranh lau dọn sạch sẽ. Đâu vào đó, Chu Ngữ Chức và Lương Tranh cùng ngồi gọt hoa quả.

Chu Ngữ Chức hỏi Lương Tranh: "Dạo trước, con một thời gian dài không đến nhà, dì và ba A Húc còn nói đùa, hay con bé này đang bận yêu đương rồi."

Chu Húc đi vào, vừa vặn nghe được câu này.

Anh nhìn bóng lưng mảnh mai của cô, chậm rãi bước đến bồn rửa tay bên ngay đó rửa tay.

Lương Tranh ngượng ngùng cười: "Không có mà dì."

"Nhưng mà, giờ con đã học năm hai đại học, nếu thích chàng trai nào vậy thì cứ dũng cảm yêu đi thôi."Chu Ngữ Chức cười, vui vẻ hỏi: "Thế Tranh Tranh thích mẫu con trai như thế nào?"

Chu Húc rửa tay sạch sẽ bước đến bên cạnh Lương Tranh, rất tự nhiên vươn tay, cầm lấy miếng táo trong đĩa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!