Lương Tranh không nghĩ tới Chu Húc sẽ đột nhiên trở về, cứ đứng ngây ra nhìn anh hồi lâu, đến tận khi đầu ngón tay lành lạnh của anh khẽ chạm lên má cô mới kịp định thần lại, vô thức lùi lại một bước theo bản năng, sờ lên khuôn mặt dính bánh kem của mình, nói "Để mình tự mình lau."
Cô vừa lau vừa ngẩng đầu hỏi Chu Húc, "Cậu ăn gì chưa?"
Ánh mắt Chu Húc vẫn ghim trên người cô không rời, gật đầu, "Đã ăn trên máy bay rồi"
Lương Tranh nhìn đồng hồ, mới 9h30, cô đề xuất: "Hay là mình dẫn cậu đi ăn chút gì đó nhé. Cậu muốn ăn gì?"
Vừa nói, tay vẫn không quên lau kem trên mặt, lát sau mới hơi bất đắc dĩ, ngẩng đầu thở dài, "Nhưng mà chờ mình về phòng rửa cái mặt đã."
Trong ánh mắt Chu Húc lúc này, cô hệt như một con mèo nhỏ.
Ký túc xá của Lương Tranh không xa cổng lớn không xa lắm, đến trước cửa tòa nhà rồi còn quay đầu lại, nói: "Cậu chờ một lúc nhé, rửa mặt xong mình xuống liền."
Chu Húc vẫn đang nhìn theo cô, "ừ" một tiếng trả lời.
Lương Tranh chạy nhanh về phòng, Phùng Thiến và Tiểu Vũ đang thảo luận chuyện gì đó, thấy Lương Tranh về sớm như thế không khỏi kinh ngạc hỏi lại: "Sao cậu đã về rồi?!"
Lương Tranh vừa nói vừa với lấy lọ sữa rửa mặt và dầu gội đầu đi ra ban công, "Về rửa mặt."
Trên tóc cũng dính không ít, cô dứt khoát cầm cả chậu với khăn vào phòng tắm, tiện tắm rửa gội đầu luôn.
Phùng Thiến đi theo, đừng dựa vào cạnh cửa, hỏi: "Chuyến này Chu Húc bay về chỉ để đón sinh nhật với cậu à?"
Lương Tranh gật đầu.
Phùng Thiến khoa trương hét lên: "Trời ơi, đây là ngàn dặm truy thê (1) chứ còn gì nữa."
(1) Ngàn dặm truy thê: Theo đuổi vợ bất chấp khoảng cách
"Cậu dùng cái từ gì vậy hả?!" Lương Tranh ở bên trong nghe vậy không nhịn được cười.
Tắm rửa xong đi ra, nhớ ra Chu Húc vẫn đang chờ dưới liền vội vàng cầm cái máy sấy quơ quơ vài đường qua loa, tóc chưa kịp khô đã nhanh chóng thay một bộ quần áo khác, vơ lấy điện thoại và ví tiền rồi chạy ào ra ngoài.
Chu Húc đã chờ sẵn ở bên ngoài, Lương Tranh chạy tới, lên tiếng hỏi: "Cậu muốn ăn gì?"
Chu Húc nhìn cô đáp: "Gì cũng được."
Giờ này đi ăn đúng là không có quá nhiều sự lựa chọn, Lương Tranh đưa Chu Húc đến một quán ăn ở ngay bên cạnh ở trên đường.
Chu Húc gọi bừa 2 món.
Lương Tranh ngồi đối diện anh, "Cậu vẫn phải quay lại trường nữa đúng không? Bao giờ cậu đi?"
"Sáng mai."
Lương Tranh kinh ngạc hỏi lại, "Cậu chỉ về một đêm thôi á?"
Chu Húc bình tĩnh gật đầu. Vẫn kiệm lời như thế, không giải thích gì nhiều.
Lương Tranh nhìn Chu Húc, thật lâu sau vẫn không nói nên lời.
Qua hồi lâu, cô mới từ từ đưa hai tay lên chống cằm, chăm chú nhìn anh, đôi mắt cong cong như hai vầng trăng khuyết, chậm rì nói từng chữ, "Chu Húc, anh thích em đến thế cơ à?"
Động tác rót nước của Chu Húc ngừng lại, ngước mắt lên đối diện với ánh mắt cô.
Đôi con ngươi anh đen láy mà sâu thăm thẳm làm trái tim Lương Tranh như loạn nhịp, từng tiếng từng tiếng, thình thịch thình thịch, có phần gấp gáp hơn bình thường.
Cô vô thức bỏ tay xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!