Chương 23: (Vô Đề)

Ánh đèn trong quán bar mờ mờ ảo ảo, xung quanh có hơi ồn ào.

Lương Tranh và Chu Húc đứng đó, lặng im nhìn nhau, không ai lên tiếng.

Cánh môi Lương Tranh mấp máy, dường như muốn nói gì đó, nhưng lại không biết mở lời ra sao.

Cô chỉ chăm chăm nhìn Chu Húc, hình như so với lần trước gặp, anh đã gầy đi không ít.

Trông có vẻ không ổn lắm.

Đã lâu rồi hai người không gặp nhau, ngày hôm đó chia tay ở Giang Thành, cả hai đều chẳng vui vẻ gì, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

Huống chi, với Chu Húc, Lương Tranh cũng không biết nên làm thế nào.

Anh không khỏe ư? Không khỏe ở đâu?

Cô vẫn đứng ngây ra, quyết định không trả lời tiếp câu của anh, nói: "Mình tới chơi với bạn, mọi người đang ở bên kia chờ, mình đi trước đây."

Dứt lời, không chờ Chu Húc phản ứng lại, cô đã vội xoay người toan rời đi.

Nhưng còn chưa kịp bước, cổ tay đã bị ai kia giữ chặt lại.

Cô quay đầu lại, ánh mắt Chu Húc gắt gao bám lấy cô, thấp giọng nói: "Lương Tranh, nói chuyện một chút đi."

Lương Tranh bị giật mình, đáp lại ánh mắt của anh, hồi lâu sau mới khẽ cắn môi dưới ngập ngừng.

Hai người cùng đi ra ngoài, đã là cuối tháng tư, gió hiu hiu man mát. Ra khỏi quán bar kín gió, ngửa mắt đón lấy hơi thở trong trẻo của trời đêm, quả là dễ chịu.

Hai người đều không nói gì, sóng vai nhau đi trên vỉa hè.

Chẳng biết đã qua bao lâu, chung quanh trở nên yên tĩnh, con đường vắng ngắt thưa thớt bóng người.

Phía trước có một công viên, trước cổng là hai ngọn đèn vàng leo lét.

Hai người thẳng hướng đi vào bên trong, cuối cùng cũng dừng lại, ngồi xuống một chiếc ghế dài.

Cạnh chiếc ghế có một bóng đèn đường, ánh sáng nhàn nhạt rơi xuống, hắt lên vai anh và cô, in lên mặt đất bóng hai người.

Chu Húc hơi khom lưng, cánh tay gác lên đầu gối, khẽ cúi đầu nhìn bóng cả hai trên nền đất. Trầm mặc hồi lâu mới thấp giọng lên tiếng, "Lương Tranh, tôi không ghét cậu."

Lương Tranh ngẩn người, quay sang nhìn nhìn Chu Húc.

Anh không nhìn cô, hai mắt vẫn như đang nghiên cứu thứ gì trên mặt đất, như đang có điều suy nghĩ.

Lương Tranh bỗng nhiên nhớ tới hôm đó, hai người đứng trước cửa nhà cô, cô còn nói với Chu Húc, "Chu Húc, rõ ràng cậu ghét tôi."

Chắc hẳn anh đang giải thích chuyện này.

Ánh mắt Lương Tranh rời khỏi người anh, rũ xuống, nhưng không nói gì.

Chu Húc vẫn cúi đầu, lông mày nhíu lại vô cùng trầm tư.

Thật lâu sau, anh hơi ngẩng lên, nhìn về phía Lương Tranh đang ngồi bên cạnh.

Như phát giác được ánh mắt ai kia, Lương Tranh cũng nghiêng đầu nhìn lại, đối mặt với anh.

Đôi mắt anh sâu thẳm như hồ nước cổ, mà ánh mắt này, vô cùng nghiêm túc.

Cùng im lặng thêm một chốc, anh lại nói tiếp: "Tôi thừa nhận, lúc đầu tôi cảm thấy cậu rất phiền phức. Tôi là người rất ghét phiền phức, ghét ầm ĩ, dù là người hay những việc rầy rà, ghét có người lạ vô cớ xâm nhập vào thế giới riêng của mình, xáo trộn kế hoạch của mình." Cổ họng anh không hiểu sao cứ nghẹn lại, anh nhìn sâu vào mắt cô, lâu thật lâu, mãi sau mới khàn khàn nói tiếp: "Đúng là lúc đầu là tôi không thích cậu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!