Chương 22: (Vô Đề)

Thời điểm anh nhẹ nhàng đặt xuống nụ hôn đó, đầu óc Lương Tranh trống rỗng, thời gian xung quanh như ngừng lại. Cô cảm nhận được rõ ràng phiến môi lành lạnh của ánh dán lên đôi môi cô. Ý thức nhanh chóng quay lại, Lương Tranh lập tức đẩy anh ra. Sau đó theo phản xạ, lùi lại mấy bước, hoảng hốt nhìn anh.

Hai người không ai nói gì, chỉ im lặng mặt đối mặt.

Qua chừng nửa phút, Lương Tranh chẳng nói chẳng rằng, cúi đầu đi ra ngoài. Vào thang máy, xuống dưới lầu, đột nhiên bước chân của cô nhanh hơn, cuối cùng sợ hãi bỏ chạy. Lương Tranh vội vàng bắt một chiếc taxi gần đó, về thẳng nhà.

Mẹ Lương thấy con gái cuống cuồng chạy vào phòng thì đi đến, nhẹ nhàng gõ cửa hỏi: "Tranh Tranh, con làm sao thế? Đã đưa sạc pin cho A Húc chưa?"

Lương Tranh ngồi ngơ ngẩn bên mép giường, nghe thấy mẹ gọi, hờ hững đáp: "Đưa rồi ạ!"

"Ừ, thôi nghỉ ngơi sớm đi."

Lương Tranh lẳng lặng ngồi một góc, tâm trí hỗn loạn, trong đầu lặp đi lặp lại hình ảnh khi anh hôn cô và cảm giác ấm áp thân thiết khi hai người chạm vào nhau. Chân thật như thế, cô không thể nào tự thôi miên mình đó chỉ là ảo giác.

Suy nghĩ một lúc lâu cũng không thể thoát khỏi mớ bòng bong trong đầu, khiến cô muốn điên. Rốt cuộc người con trai này bị tâm thần, hay uống say làm loạn đây?

Lương Tranh chui vào trong chăn, liên tục lắc đầu nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh tỉnh táo.

Bỗng nhiên, điện thoại di động vang lên. Lương Tranh chui ra khỏi chăn, với lấy điện thoại. Nhìn tên người gọi đến, cô vô thức cắn môi dưới, trực tiếp tắt máy, ném về tủ cạnh đầu giường.

Tại khách sạn.

Chu Húc ngồi dựa vào tường kính, view nhìn ra toàn cảnh thành phố. Khung cảnh phồn hoa rực rỡ ấy dường như chẳng khiến anh đoái hoài, anh chăm chú nhìn vào màn hình, trầm mặc rất lâu: Cô từ chối cuộc gọi của anh. Anh thất thần ngồi ở đó cả đêm, không hề động đậy, thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, đến tận sáng.

Đồng hồ treo tường chậm rãi điểm chuông, báo 7 giờ sáng, cuối cùng Chu Húc cũng đứng dậy, đi vào phòng tắm rửa mặt.

8h sáng, điện thoại trên tủ đầu giường lại reo vang. Lương Tranh đã dậy từ sớm nhưng vẫn nằm ì trong chăn không muốn ra ngoài. Thời điểm chuông điện thoại reo lên, cô đưa tay với lấy, vừa thấy tên hiển thị trên màn hình lập tức cúp máy, lầu bầu mấy câu lại chui vào trong chăn ngủ tiếp.

Mới vừa nhắm mắt, điện thoại lại rung lên, là tin nhắn.

Lương Tranh không quan tâm, quyết định cuộn mình trong chăn ấm nệm êm ngủ tiếp. Nhưng cứ qua vài phút lại có chuông báo tin nhắn, cô không ngủ nổi, tức giận xốc chăn ngồi dậy, cầm điện thoại lên, vẫn là tin nhắn của Chu Húc, cực kì ngắn gọn, xúc tích: [Tôi đang ở dưới nhà cậu.]

Lương Tranh nhìn chằm chằm màn hình một lúc, nhanh chóng ném điện thoại, xuống giường thay quần áo.

Cô rửa mặt qua loa, khoác nhanh một chiếc áo khoác lông, chạy xuống lầu.

Đến nơi, quả nhiên nhìn thấy Chu Húc đang đứng ở trước bồn hoa dưới tán cây.

Anh mặc một cái áo khoác màu đen, không biết là đợi ở bên ngoài bao lâu rồi, hình như vẫn đang sốt, sắc mặt nhợt nhạt. Thấy cô đi ra, anh lập tức nhìn về phía cô.

Vẫn đang bị cảm, còn chưa hạ sốt, sắc mặt nhìn hơi tái.

Khi cô đi ra, anh liền ngước mắt lên nhìn về phía cô.

Lương Tranh bước nhanh đến chỗ anh, có hơi tức giận mà to tiếng: "Nếu cậu đến xin lỗi tôi. Vậy thì tôi nhận lời xin lỗi này. Coi như hôm qua cậu uống rượu, lại đang sốt nên thần trí không minh mẫn...:"

"Tôi rất tỉnh táo." Anh đột nhiên ngắt lời cô.

Lương Tranh muốn nói gì đó nhưng những lời đã chuẩn bị trước vì câu nói đột ngột chen ngang này của anh mà nghẹn lại ở họng, cô kinh ngạc nhìn anh, một lúc sau mới nhíu mày hỏi: "Chu Húc? Cậu chưa tỉnh rượu hả?"

Anh nhíu mày.

Bên ngoài gió rất lớn, không khí giá lạnh mang theo hơi ẩm, rét thấu da thấu thịt. Lương Tranh không muốn tiếp tục tranh cãi với anh, cô nhanh chóng nói: "Cậu trở về đi, tôi lên nhà đây."

Nói xong liền xoay người định đi.

Nhưng mà còn chưa kịp bước được bước nào, chàng trai phía sau đã nhanh chóng tiến lên, kéo mạnh cánh tay cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!