Chương 21: (Vô Đề)

Lương Tranh và Chu Húc ầm ĩ một trận ở trạm nghỉ, chuyến đi đến cổ trấn chẳng thể nói chuyện được nữa, toàn bộ hành trình, chẳng ai chịu lên tiếng, mới giữa trưa đã ngồi xe trở về.

Trên đường trở về, không ai để ý ai. Chu Húc cúi đầu xem điện thoại, Lương Tranh thì một mực nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng ai có vẻ muốn chủ động lên tiếng.

Lúc trở lại thành phố, vừa đúng 2 giờ chiều. Lương Tranh nhảy xuống xe trước, vừa xuống xe liền lập tức đi về phía trước. Chu Húc đi sau cô vài bước, hai người cứ duy trì một khoảng cách như thế, giống như người xa lạ.

Chu Húc nhìn bóng dáng Lương Tranh đi ở phía trước, hơi cau mày.

Chu Húc buồn bực đến phát hoảng, trong lòng như bị thứ gì đó đè nén, không sao phát tiết ra được.

Khi về đến nơi, ba mẹ đều không có ở nhà.

Hôm nay là thứ bảy, ba mẹ Lương nghĩ hai đứa trẻ đi ra ngoài chơi, chắc phải tối mới về, cho nên cả hai người quyết định đến nhà ông nội.

Lương Tranh thay giày vào nhà rồi đi thẳng về phòng. Cô đóng cửa phòng ngủ lại, khóa trái, bổ nhào vào trên giường.

Trong lòng cô không dễ chịu gì cho cam.

Lăn qua lăn lại trên giường một lúc, cô mới nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhoài người về phía trước, tóc tai Lương Tranh lộn xộn, đôi mắt ẩm ẩm hơi nước, có vẻ đang rất tủi thân.

Cô nằm trên giường một lát, cuộn tròn người lại, ôm điện thoại chơi trò chơi.

Chơi hơn nửa tiếng đồng hồ thì bụng đột bắt đầu biểu tình, lúc này cô mới nhớ ra là trưa nay mình chưa ăn gì.

Lúc đến Yên Thùy Cổ Trấn, cảm xúc của cô và Chu Húc đều không ổn định nên chẳng còn tâm trạng nào mà đi ăn cơm nữa.

Nhìn điện thoại, đã gần 3 giờ.

Cô bò dậy, ném điện thoại xuống giường, đi ra bên ngoài.

Vừa mở cửa phòng ngủ ra đã bắt gặp Chu Húc đang ngồi trong phòng khách.

Anh không mở máy sưởi, chỉ một mình ngồi đó. Thấy cô đi ra, anh ngẩng đầu lên nhìn về phía cô.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Lương Tranh khẽ cắn môi dưới, nhưng cô chỉ nhìn chằm chằm anh một lúc, cũng không nói gì, đi thẳng vào phòng bếp.

Dù bây giờ rất đói, nhưng Lương Tranh ngại nấu ăn, lục tung cả tủ lạnh, cuối cùng cũng tìm thấy hai cái bánh kem nhỏ mà cô mua hôm qua.

Cô lấy bánh kem ra khỏi túi, mang ra phòng khách, ngồi xuống ghế nhỏ trước máy sưởi.

Cúi đầu mở máy sửa, sau đó cẩn thận mở hộp đựng bánh ra, còn không quên lấy cái còn lại cho Chu Húc, "Cậu ăn không?"

Chu Húc vẫn luôn nhìn theo Lương Tranh từ nãy tới giờ, anh không nhận lấy bánh kem, chỉ nhìn cô, trầm mặc một lúc lâu mới thấp giọng hỏi, "Không phải cậu không muốn nói chuyện với tôi sao?"

Lương Tranh hơi ngạc nhiên, cô nhìn chằm chằm Chu Húc vài giây, để lại bánh kem vào trong hộp, "Không ăn thì thôi."

Cô còn chưa kịp cho vào, Chu Húc đã vươn tay ra, cầm lấy bánh kem trong tay cô, "Tôi có ăn."

Bánh kem trong tay đột nhiên không còn, mất mấy giây Lương Tranh mới kịp định hình lại, ngẩng đầu nhìn Chu Húc, thấy anh đang cúi đầu mở hộp đựng bánh kem.

Lương Tranh cười thầm, cũng bắt đầu mở hộp bánh kem của mình

Bánh kem vị vani, là vị mà Lương Tranh thích ăn nhất. Cô ăn hai miếng, đột nhiên nhớ nhớ ra chuyện gì, đứng dậy đi vào phòng bếp, cầm thêm hai hộp sữa chua ra.

Cô đặt một hộp xuống trước mặt Chu Húc rồi lại ngồi về chỗ cũ, mở hộp sữa chua của mình, cắm ống hút vào, hút một hơi hết non nửa hộp..

Tuy rằng hai người vẫn không nói với nhau câu nào, nhưng bầu không khí ít nhiều cũng đã hòa hoãn hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!