Chương 20: (Vô Đề)

Câu này của Chu Húc hệt như một quả bom đột ngột phát nổ, khiến Tần Tống và Dương Thăng đồng thời ngỡ ngàng, choáng váng đến mức không nói lên lời, cứ thế trợn mắt nhìn anh.

Nhưng mà kể cả hai người kia muốn nói, Chu Húc cũng không cho bọn họ cơ hội đặt câu hỏi. Nói xong, Chu Húc nốc cạn cốc rượu trên bàn, cầm áo khoác đứng dậy, chạy ra ngoài.

Chu Húc ngồi băng ghế phía sau taxi, buông mắt, tựa đầu vào ghế trầm ngâm.

Không biết qua bao lâu, anh mới mở mắt ra, cúi đầu nhìn điện thoại.

Ngón tay nhẹ nhàng chạm vào biểu tượng Wechat, mở vào profile của Lương Tranh, sau đó lướt dòng thời gian của cô, đến khi kéo xuống dưới, vẫn như cũ, vỏn vẹn 1 câu: Không phải bạn bè chỉ có thể xem nhiều nhất mười bức ảnh.

Anh nhìn chằm chằm dòng chữ này thật lâu, một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trời đã khuya, hơi se lạnh, người đi lại thưa thớt, những bông tuyết nhè nhẹ buông mình rơi xuống thế gian. Cả thành phố chìm trong tĩnh lặng.

……

Ngày mùng 10 tháng 1 Lương Tranh được nghỉ, nóng lòng muốn về nhà.

Ngày trước lúc còn học cao trung, Lương Tranh vẫn luôn nghĩ rằng phương Bắc sẽ lạnh hơn phương Nam, nhưng mà đến giờ cô mới hiểu được phương Nam so với phương Bắc còn lạnh hơn nhiều. Không giống Bắc Kinh chỉ cần ở trong nhà có đủ hệ thống máy sưởi là ấm áp, ở quê cô, giữa mùa đông, thì dù có máy sưởi hay không, đều phải mặc quần áo giày, bằng không dù trong nhà cũng sẽ lạnh cóng.

Mẹ Lương thấy cô con gái về nhà cứ ru rú trong phòng không chịu ra khỏi cửa, ngày nào cũng ôm lấy cái máy sưởi y như bà cụ non thì không khỏi chế giễu.

Lương Tranh bĩu môi: "Lạnh lắm. Con không đi đâu đâu."

Mẹ Lương cười một tràng, đang định tiếp tục trêu chọc, thì tiếng chuông điện thoại vang lên.

Bà đậy lại nồi thức ăn trên bếp, vặn nhỏ lửa, rửa tay, đi vào phòng khách nghe điện thoại.

Vừa nhận điện đã nghe thấy giọng mẹ Lương cực kì cao hứng reo lên: "Ngữ Chức, cậu về rồi à?"

Đầu dây bên kia cũng cười vui vẻ đáp: "Ừ, năm nay gia đình mình trở về tế tổ, nhất định phải gặp nhau nha!"

"Được. Khi nào nhà cậu tế tổ? Mọi người trở về thì ở chỗ nào? Ở Khách sạn à? Hay thôi đừng thuê khách sạn nữa. Qua nhà mình đi. Nhà mình rộng rãi thoải mái lắm. Yên tâm đi. Có gì mà không tiện. Nhiều năm như thế chúng ta không gặp nhau. Vừa vặn cậu trở về, phải tâm sự một trận cho đã. Mình nhớ cậu lắm. Được được. Vậy quyết định thế nhé. Mình sẽ đi gọi Tranh Tranh ra đón mọi người."

Cúp điện thoại, mẹ Lương hào hứng chạy vào bếp, vui sướng hô lên: "Tranh Tranh, năm nay Ngữ Chức về Giang Thành tế tổ, sắp tới rồi."

Mẹ Lương vừa nói vừa vội vàng gọi điện thoại cho chồng, dặn ông tan làm sớm, nhanh chóng đi chợ mua ít cá và 1 con gà về.

Lương Tranh vẫn đang lười biếng ngồi ở trên ghế dài sưởi ấm, uể oải hỏi mẹ: "Chú và dì đều về ạ? Mọi người đến đâu rồi?"

"Vừa mới ra sân bay." Bà thúc giục: "Con mau đi thay quần áo, một lúc nữa xuống lầu đón dì, chú."

"Vâng." Lương Tranh lập tức tắt máy sưởi, đứng dậy chạy về phòng thay quần áo.

Sân bay cách nhà lương Tranh không xa lắm, lái xe về đây cũng không mất nhiều thời gian.

Lương Tranh thay quần áo xong đi ra, hỏi: "Dì Ngữ Chức biết nhà mình không ạ?"

"Biết." Mẹ Lương ở phòng bếp hì hục nấu đồ ăn, nói với ra: "Con không cần đi đón dì chú đâu, lát nữa mẹ tự đi đón, con đi siêu thị mua ít gạo về đi, trong nhà sắp hết rồi, đợi ba con trở về sợ không kịp."

"Vâng ạ." Lương Tranh cầm lấy chìa khóa nhanh chóng ra khỏi tiểu khu, đi tới siêu thị đối diện.

Mua xong, cô nhanh nhẹn chạy về nhà.

Vừa mở cửa ra còn chưa đi vào, Lương Tranh đã nghe thấy tiếng trò chuyện náo nhiệt rôm rả của mẹ và dì Ngữ Chức.

Cô chậm rãi thay giày vào nhà, đi đến phòng khách, vừa định chào hỏi thì nhìn thấy Chu Húc đang ngồi trên ghế sofa đơn phía bên phải.

Anh mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, bên trong là áo sơ mi trắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!