Chương 19: (Vô Đề)

Mấy ngày gần đây của Lương Tranh trôi qua rất vui vẻ, mỗi ngày ngoại trừ việc lên lớp thì chỉ cần quan tâm đến chuyện hôm nay ăn gì. Bắc Kinh đã vào thu, sân trường bị lấp đầy bởi những tán ngân hạnh vàng óng, khắp nơi đều có thể nhìn thấy những cánh lá hình rẻ quạt xinh đẹp mong manh, làm lòng người cũng thoải mái theo.

Đã lâu rồi Lương Tranh không tới Chu gia, cuối tuần sẽ lười biếng ngủ nướng ở ký túc xá, không có việc gì làm thì sẽ cùng đám bạn ra ngoài đạp xe, đi dạo, tận hưởng đời sống sinh viên.

Dường như cô sắp không còn nhớ Chu Húc nữa rồi. Những chuyện từng làm cô khổ sở trước kia, cũng chẳng khiến cô phiền muộn nhiều nữa.

Ban đầu dì Ngữ Chức vẫn sẽ theo thói quen gọi cô điện cho cô, dặn cô cuối tuần đến ăn cơm với dì, nhưng Lương Tranh đều dùng đủ mọi lý do để từ chối.

Dần dần, các cuộc gọi của dì Ngữ Chức cũng thưa dần. Thỉnh thoảng đi ngang qua trường, dì sẽ gọi cô đi ăn cùng, còn hỏi cô sao học kỳ này không tới nhà dì nữa.

Lương Tranh đáp lời vừa lễ phép lại vừa khéo léo, viện cớ chương trình học năm hai khá nặng, việc ở trường cũng nhiều nên không thoát thân được.

Dì Ngữ Chức gật gật đầu, nói: "Ừm, việc học là quan trọng nhất."

Tình trạng như thế tiếp diễn suốt một thời gian dài, quan hệ giữa Lương Tranh với nhà họ Chu dần trở nên xa cách.....

Thời điểm Chu Húc về nước đã là cuối tháng 12, thời tiết Bắc Kinh khi ấy rất lạnh.

Ngày về nước, Chu Húc không nói với ba mẹ, ra khỏi sân bay liền bắt taxi về thẳng nhà.

Lúc ấy Chu Ngữ Chức đang nấu ăn trong bếp, nghe thấy bên ngoài có tiếng mở cửa còn tưởng là ba Chu đã về. Bà rửa sạch tay, đi từ trong bếp ra, vừa đúng lúc Chu Húc đang thay giày vào nhà. Bà vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên, rảo bước lại gần con trai, "A Húc, sao con đã về rồi?"

"Sao về mà cũng không báo tiếng nào thế con?" Đã hai tháng trời Chu Ngữ Chức không gặp con trai, có chút kích động, bà đi tới ôm lấy anh.

Một tay Chu Húc cầm túi đồ, một tay vươn ra ôm mẹ mình, ân cần hỏi han: "Mẹ với ba vẫn khỏe chứ ạ?"

"Vẫn khỏe." Chu Ngữ Chức đã bình tĩnh hơn, cầm lấy tay anh, nhìn một lượt từ trên xuống dưới, "Có phải con gầy đi không? Một mình ở ngoài có chăm sóc tốt bản thân không đấy?"

"Con có mà. Mẹ đừng lo." Chu Húc vừa nói vừa xách hành lý vào nhà, "Ba đâu ạ?"

"Vẫn đang ở công ty chưa về." Chu Ngữ Chức ngồi xuống ghế sofa, rót cho Chu Húc một cốc nước, "Sớm biết hôm nay con về mẹ đã đi mua thêm mấy thứ rồi, trong nhà chẳng chuẩn bị gì cả."

Chu Húc để hành lý ở chân cầu thang, đi về phía ghế sofa rồi ngồi xuống, nhận cốc nước mẹ đưa cho, nói: "Không sao đâu ạ, ăn gì cũng được ạ."

"Như vậy sao được. Hôm nay con về, cả nhà ta phải làm một bữa tẩy trần chứ." Chu Ngữ Chức nghĩ ngợi một lát, đề xuất: "Hay tối nay chúng ta ra ngoài ăn nhé, ba con chắc cũng sắp về rồi."

Chu Húc không có ý kiến gì, uống thêm ngụm nước, gật đầu: "Cũng được ạ."

"Thế con cứ về phòng tắm rửa nghỉ ngơi đi, đợi ba con về rồi cùng đi." Chu Ngữ Chức nói xong liền đứng dậy đi về phía phòng bếp, lấy điện thoại gọi cho chồng.

Chu Húc ngồi trong phòng khách trầm mặc hồi lâu, uống hết cốc nước mới đứng dậy, xách hành lý lên lầu.

Về tới phòng, anh cởi áo khoác, treo bừa vào một chiếc móc áo, lấy một bộ quần áo sạch từ trong tủ ra, đi vào phòng tắm.

Tắm rửa xong đi ra, cầm máy sấy tóc sấy sơ qua mấy lượt.

Lúc xuống lầu đúng lúc ba anh vừa mới về, đang đứng ở cửa nói chuyện với mẹ.

"Ba." Chu Húc gọi một tiếng, đi từ trên cầu thang xuống.

Ba Chu cười cười, vỗ vỗ vai con trai, "Về nước mà cũng không báo cho ba mẹ một tiếng."

Chu Húc đáp: "Trường cho nghỉ sớm nên con mua vé máy bay về luôn."

Ba Chu thay giày đi vào nhà, nói tiếp: "Đợi ba lên lầu thay bộ đồ, nghỉ ngơi một lát rồi cả nhà chúng ta đi ăn cơm."

"Vâng ạ."

Chu Ngữ Chức theo chồng đi lên lầu, chỉ còn lại mình Chu Húc ngồi chờ trong phòng khách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!