Sau khi Lương Tranh về nhà, quả thực buồn vài ngày liền.
Cứ khi ở trước mặt ba mẹ, cô lại cười khanh khách mỗi ngày, nhưng dù sao cũng là con gái mình, làm cha mẹ sao lại không nhìn ra.
Nhá nhem tối, Lương Tranh ở phòng bếp, ngồi trên ghế giúp mẹ nhặt rau, mẹ Lương vừa thái rau vừa hỏi cô: "Con ở trường học có phải có chuyện gì không? Sao lần này về thấy con không được vui vẻ?"
Lương Tranh hơi kinh ngạc, cô ngẩng đầu, nghiêm túc nói: "Con rất là vui vẻ a."
Mẹ Lương quay đầu lại liếc nhìn cô một cái, "Tâm tư nhỏ này của con mà còn muốn giấu được mẹ sao? Ngày thường lúc nào mà không cười hi hi ha ha vô cùng vui vẻ, lần này trở về không có việc gì thì ở một chỗ thất thần, con nghĩ rằng mẹ và ba con không nhìn ra sao?"
Lương Tranh nói: "Con không có chuyện gì buồn phiền hết." Cô bưng rau đứng dậy, đi đến bồn rửa chén, nói: "Có thể do trời quá nóng, không muốn làm gì cả."
Mẹ Lương nghi ngờ liếc nhìn cô, không tin lắm.
"Thật mà." Lương Tranh nhìn mẹ, nghiêm túc nói: "Con thật sự không có chuyện gì buồn phiền hết, mỗi ngày con đều cảm thấy vui vẻ. Đôi khi trời quá nóng nên không muốn nói chuyện."
Mẹ Lương thấy con gái nói nghiêm túc như vậy, cũng không nghi ngờ nữa, trời hôm nay quả thật rất nóng.
"Mấy ngày nữa chắc còn nóng hơn, đến lúc con khai giảng thì sẽ mát mẻ hơn."
"Vâng."
Nói đến đây, mẹ Lương không khỏi cảm thấy xúc động, "Nhoáng một cái con đã lên năm hai rồi, thời gian trôi qua thật là nhanh."
Lương Tranh gật đầu, "Đúng vậy a."
Thời gian trôi đi là nhanh nhất, đặc biệt là kỳ nghỉ hè, trong nháy mắt đã sắp hết.
Buổi tối hôm nay, Tần Tống và bọn Dương Thăng chơi bi
-a trong một phòng bi
-a gần trường cấp 3.
Tần Tống đi đến quầy bar cầm hai lon bia tới, nói: "Nghỉ hè không làm được cái gì, mẹ nó muốn khai giảng luôn."
Dương Thăng đang khom người đánh bi
-a , nói: "Thật ra mình ước gì nhanh khai giảng, đã hai tháng mình chưa được gặp cô vợ nhỏ của mình rồi."
Tần Tống cười, châm chọc anh: "Cậu yêu đương vào rồi thì trong não còn gì đâu."
Anh đi đến sofa, đưa cho Chu Húc một lon bia.
Chu Húc nhận lấy, "Cảm ơn."
Tần Tống nhìn anh, rồi sau đó ngồi xuống bên cạnh, khá tò mò, nhịn không được hỏi: "Gần đây cậu làm sao vậy? Luôn thất thần? Nghĩ gì thế?"
Chu Húc rũ mắt mở nắp lon bia, không trả lời, ngửa đầu uống hai ngụm.
Tần Tống hỏi: "Từ khi sinh nhật của cậu qua đi đã có gì đó không bình thường, cậu không sao chứ?"
Chu Húc cuối cùng cũng liếc mắt nhìn anh một cái, "Con mắt nào của cậu nhìn thấy mình có vấn đề?"
Tần Tống: "……"
Tần Tống cũng không nói lên được, tuy rằng ngày thường tính tình của Chu Húc lạnh như băng , bọn họ cũng quen rồi, nhưng anh cảm thấy gần đây có gì đó không bình thường.
Chu Húc rõ ràng có tâm sự.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!