Chương 17: (Vô Đề)

Lương Tranh chạy về phòng, đóng cửa lại, trong nháy mắt, nước mắt bỗng chốc rơi xuống.

Cô đưa tay lên lau nước mắt, đi đến trước tủ quần áo, mở tủ, lấy hành lý ra.

Cô mở hành lý ra, ngồi xổm trên mặt đất bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Trong đầu cô rối bời, chỉ còn lại hình ảnh lúc nãy ở trong sân, mấy cô gái kia châm chọc cô chưa được ở ngôi nhà lớn như vậy bao giờ, da mặt dày ăn vạ ở nhà Chu Húc.

Một hình ảnh nữa là hai dòng chữ được viết trên vở Chu Húc. Anh chán ghét cô đến mức nào mới có thể khó chịu viết xuống một câu như vậy, rốt cuộc khi nào cô ấy mới có thể đừng tới nhà của mình nữa?

Cô đột nhiên cảm thấy mình giống như khách không mời mà đến, lại còn mặt dày mỗi tuần đều đến nhà người ta.

Cô một bên cúi đầu thu dọn đồ đạc, một bên nước mắt rơi không ngừng.

Đến lúc thu dọn đồ đạc xong, cô đưa tay lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn món quà đặt ở trên giường.

Kỳ thật cô chưa bao giờ mua đồ đắt tiền như vậy, đối với cô mà nói nó là món quà rất quý giá. Nhưng hiện tại bình tĩnh ngẫm lại, Chu Húc làm sao sẽ thấy hiếm lạ chứ. Anh nhìn cô vẫn luôn là thái độ khinh thường.

Cô duỗi tay cầm lấy hộp quà, nước mắt không khống chế được rơi lên trên hộp quà.

Cô có một chút ủy khuất cùng khổ sở, mặc kệ thế nào, đây đều là cô vất vả tích cóp tiền để mua.

Cô mở hộp quà ra, bên trong lẳng lặng chỉ có một chiếc đồng hồ rất đẹp.

Cô nhìn chằm chằm một lúc, cuối cùng đóng hộp quà lại, bỏ vào chỗ dưới cùng của hành lý.

Cô đứng lên, đi vào phòng tắm rửa mặt.

Ở bên trong một lúc, khi ra ngoài, đã nhìn không ra cô vừa khóc.

Cô từ trên lầu đi xuống dưới, bên ngoài sân vẫn như cũ rất náo nhiệt.

Lương Tranh muốn đi đến phòng bếp nhìn xem có thể giúp gì không.

Dì Chu đang bận rộn nướng một khay bánh cupcake, vừa mới nướng xong, thấy Lương Tranh đi tới, liền nói: "Tranh Tranh, tới giúp dì bưng cái khay này vào trong sân đi. Mấy cái bánh này ăn được rồi, bên ngoài cũng đã ăn xong bánh kem."

"Dạ." Lương Tranh đi tới nhận lấy, bưng ra bên ngoài.

Cô đặt khay bánh cupcake lên chiếc bàn dài màu trắng ở giữa sân, thấy ly rượu bên cạnh không biết bị ai làm đổ, liền nâng cái ly dậy, lấy khăn giấy lau khô bàn.

Đang định quay về thì có người gọi cô: "Lương Tranh, lại đây a!"

Cô vô thức quay đầu lại nhìn theo hướng phát ra âm thanh, là Dương Thăng gọi cô.

Một đám người bọn họ ngồi vây quanh trước cái bàn, uống rượu nói chuyện phiếm.

Chu Húc cũng ở đó.

Khi cô nhìn qua, Chu Húc cũng ngước mắt lên, nhìn về phía cô.

Lương Tranh không muốn đi, Dương Thăng lại gọi to, "Lại đây chơi a, một mình cô ở đó làm cái gì?"

Tất cả mọi người đều nhìn về phía cô, Lương Tranh do dự, cũng không còn lựa chọn nào khác, đành đi qua.

Vừa vặn bên kia còn một chỗ trống, Lương Tranh liền kéo ghế ra, ngồi xuống.

Cô đi tới mới phát hiện, bọn họ đang tặng quà cho Chu Húc.

Quà mỗi người tặng đều rất quý giá, Chu Húc khách khí nói cảm ơn, nhưng biểu cảm của anh rất lạnh nhạt, hờ hững, nhìn không ra cảm xúc gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!