Chương 16: (Vô Đề)

Sau khi Lương Tranh vẫy tay chào tạm biệt Chu Húc, liền đi thẳng vào trong trường học.

Cô bước đi ung dung, nhìn không ra nửa điểm khác thường, nhưng mà chỉ có chính bản thân cô mới biết được, lúc này tim cô đập nhanh như thế nào, mặt cũng nóng lên.

May mắn bây giờ là buổi tối, xung quanh đều chìm trong bóng tối, ai cũng không nhìn thấy mặt cô đỏ.

Trong đầu tất cả đều là hình ảnh cô ngã vào trong lòng Chu Húc, khi cô ngẩng đầu liền nhìn thấy đôi mắt đen nhánh sâu thẳm của anh.

Ở lối rẽ trước cổng ký túc xá, Lương Tranh không tự giác bước chân nhanh hơn, âm thầm siết chặt tay, cố gắng dùng sức hít sâu hai cái, nhắc nhở chính mình, không thể nghĩ lung tung, người đó chính là Chu Húc.

Cả đường Lương Tranh không ngừng xây dựng tâm lý của bản thân, trở lại ký túc xá, nhanh chóng mở máy tính ra, đoan đoan chính chính ngồi trên ghế, học một bài nói Tiếng Anh, tạm thời lúc này mới chịu đem ý nghĩ lung tung trong đầu ném đi.

Nhưng cô không thể không thừa nhận, Chu Húc rất dễ dàng làm cô động tâm.

Cho dù tính cách anh lạnh như băng vậy, nhưng một khi ánh mắt hai người lơ đãng đối diện nhau, cô không kiềm chế được mà động tâm.

Mãi cho đến lúc trước khi đi ngủ, trong lòng Lương Tranh âm thầm cảnh báo bản thân mình, phải tỉnh táo lại a. Đó chính là Chu Húc, là người cao lãnh đến mức ngay cả nói với cô 2 câu cũng lười, nếu thật sự động tâm, cũng sẽ chỉ là một bên tình nguyện yêu thầm.

Lương Tranh cuộn tròn trong chăn, cố gắng nhắm hai mắt lại, không thể động tâm không thể động tâm.

Đáng tiếc loại chuyện này, lý trí không bao giờ có thể kiểm soát được.

Loại chuyện động tâm này, thông thường chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc, một ánh mắt đối diện nhau, cũng đủ làm trong lòng cô dấy lên gợn sóng.

Tuy rằng đã rất cố gắng kiềm chế, nhưng Lương Tranh có thể cảm giác được rõ ràng trạng thái gần đây của cô không bình thường. Đi học nghe giảng luôn thất thần, không có việc gì thì lén lút xem vòng bạn bè của Chu Húc.

Tuy rằng một năm rưỡi anh không có cập nhật gì mới, nhưng cô vẫn không biết chán mỗi ngày vào xem một lần.

Cuối tuần đến Chu gia ăn cơm, vừa nghe thấy chú và dì Chu nhắc tới Chu Húc, cô nhịn không được dựng lỗ tai nghe.

Khi nghe tin tháng 6 Chu Húc được nghỉ, cô vậy mà lại có một cảm giác vui sướng nói không nên lời.

Một tuần trước khi Chu Húc trở về, Lương Tranh đột nhiên kéo Phùng Thiến cùng cô đi làm tóc.

Phùng Thiến bộ dáng nhìn thấu hết thảy mọi chuyện, cô cười khanh khách, khoanh tay dựa vào tủ quần áo, nhìn Lương Tranh đang đứng trước gương, cười, "Sắp phải thi cuối kỳ rồi, cậu còn có tâm tình đi làm tóc sao."

Lương Tranh nhìn vào gương, sửa làn váy, nghiêm trang nói: "Chính bởi vì phải thi cuối kỳ, cho nên mới muốn đi làm tóc thả lỏng một chút."

Phùng Thiến cười khẩy, cô đi đến trước bàn học, kéo ghế ra ngồi xuống, "Không thành thật khai báo, đừng nghĩ mình sẽ đi cùng cậu."

Lương Tranh sửng sốt, quay đầu lại nhìn Phùng Thiến.

Phùng Thiến lấy một viên kẹo từ hộp kẹo của Lương Tranh ăn, nói: "Gần đây cậu luôn thất thần, đừng nghĩ là mình không biết. Mỗi ngày đều ôm điện thoại xem vòng bạn bè của ai vậy?"

Lương Tranh: "......"

Phùng Thiến ném vỏ kẹo vào thùng rác bên cạnh, cười hỏi Lương Tranh: "Con gái vì người mình thích mà trang điểm. Nói đi, cậu có phải đang thích ai đúng không?

"...... Được rồi." Lương Tranh thỏa hiệp, cô đi tới, kéo ghế ra ngồi xuống bên cạnh Phùng Thiến, "Mình thừa nhận."

Phùng Thiến nắm lấy tay Lương Tranh, kinh hỉ* nói: "Thích ai vậy? Mình có biết không?"

(*ngạc nhiên, vui mừng)

Lương Tranh mím môi, lấy hết can đảm, thận trọng nói: "Chu Húc."

Lương Tranh cũng đã từng nhắc đến Chu Húc với Phùng Thiến, Phùng Thiến nghe vậy, cô có chút kinh ngạc, "A? Nhưng không phải cậu nói anh ấy rất cao lãnh sao?"

"Đúng vậy." Lương Tranh đột nhiên nằm bò lên bàn, có chút tuyệt vọng, "Mình cũng không biết bản thân bị sao nữa, gần đây luôn nghĩ đến anh ấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!