Chương 15: (Vô Đề)

Khi Lương Tranh và Chu Húc đến nơi, dì và chú Chu đã chờ ở đó rồi.

Chu Ngữ Chức vừa thấy Lương Tranh đến, liền cười vẫy tay với cô, "Tranh Tranh, mau tới đây."

"Dì." Lương Tranh vội đi tới, bị Chu Ngữ Chức kéo tay ngồi xuống bên cạnh bà.

Tối nay ăn cá. Trước đây cũng đã từng đến nhà hàng cá này, ăn rất ngon.

Chu Ngữ Chức nói: "Vốn dĩ muốn gọi con cuối tuần đến ăn cơm, nhưng mà hôm nay A Húc lại trở về sớm hơn dự tính, dì nghĩ nhà hàng cá này cách trường học con không xa, liền quyết định hôm nay đến đây ăn. Lát nữa cơm nước xong, lại bảo A Húc đưa con trở về."

Lương Tranh vội nói: "Không cần không cần, trường học cách chỗ này không xa, con đi bộ về cũng không mất nhiều thời gian."

"Đi bộ cũng phải mất 20 phút." Chu Ngữ Chức nói.

Lương Tranh cong môi cười cười, vô thức nhìn đến Chu Húc ở đối diện.

Chu Húc không nhìn cô, anh dựa lưng vào ghế, rũ mắt đang xem điện thoại.

Lương Tranh xấu hổ thu hồi tầm mắt, cùng dì Chu nói chuyện phiếm.

Cơm nước xong, tính tiền xong ra ngoài đã 8 giờ.

Chú Chu nói: "A Húc, con đưa Tranh Tranh trở về trường học, ba và mẹ con đi đến nhà ông nội bên kia."

Chu Húc ừ một tiếng.

Chú Chu và Chu Húc mỗi người lái một chiếc xe tới, Lương Tranh tiễn chú và dì Chu lên xe, đứng ở xa vẫy tay tạm biệt.

Chu Ngữ Chức ngồi ở ghế phụ, ấn cửa sổ xe xuống, nói với Lương Tranh: "Tranh Tranh, cuối tuần tới nhà ăn cơm, dì làm món sườn heo chua ngọt mà con thích ăn."

"Cảm ơn dì." Lương Tranh cười, mắt cong cong nói cảm ơn, chờ xe của chú Chu đã đi xa, mới quay đầu lại, nhìn về phía Chu Húc.

Chu Húc đứng ở bậc thang ven đường, khi cô quay đầu lại, đúng lúc đụng phải ánh mắt của Chu Húc. Cô theo bản năng tươi cười, vừa định nói chuyện, ai ngờ Chu Húc không để ý cô, trực tiếp đi đến trước xe, mở cửa rồi ngồi vào trong.

Lương Tranh lặng lẽ khép miệng, đi tới mở cửa ngồi vào ghế phụ.

Chu Húc kéo cần số, Lương Tranh ngồi một chỗ, nhìn đường phía trước.

Im lặng một lúc, cô mới nói, "Làm phiền anh."

Chu Húc vẫn không để ý cô.

Lương Tranh cũng lại im lặng.

Cả đường trầm mặc, mười phút sau, xe dừng lại trước cổng trường học.

Lương Tranh nhanh chóng tháo dây an toàn, sợ chậm trễ thời gian của Chu Húc, cô mở cửa xuống xe, khom người, cách cửa sổ xe vẫy tay với Chu Húc, "Tôi đi đây, cảm ơn anh, lái xe chú ý an toàn."

Chu Húc nghiêng đầu nhìn cô một cái, ừ một tiếng, lại thu hồi tầm mắt.

Lương Tranh nhìn chằm chằm anh, thấy Chu Húc không có ý định trả lời cô, liền biết điều không nói gì nữa, đứng thẳng dậy, vòng qua đầu xe, đi vào bên trong trường học.

Chu Húc đậu xe ở chỗ đó, vẫn chưa đi.

Anh nghiêng đầu, cách cửa sổ xe, ánh mắt nặng nề nhìn bóng dáng xa xa của Lương Tranh.

Nhìn không biết bao lâu, chờ anh lấy lại tinh thần, mới phát hiện chính mình đang làm cái gì, không tự giác cau mày.

Anh xoay vô lăng nửa vòng, lái xe rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!