Chương 14: (Vô Đề)

Nghỉ đông ở nhà, mỗi ngày Lương Tranh quả thực vui đến quên cả trời đất.

Cuộc sống không có bài tập, mỗi ngày đều ăn nhậu chơi bời, không còn gì hạnh phúc hơn.

Chỉ có điều cô chơi đùa vô cùng vui vẻ suốt ngày, vốn dĩ tính toán muốn mang sách về để đọc nhưng lại để ở trên bàn học, sách bị dính bụi cũng không xem lấy một tờ. Một thời gian sau, mẹ liền nhắc cô: "Con nói sách này lớn như vậy, thật xa mới mang về được lại để dính bụi ở chỗ kia, con cũng ngại nặng, còn không bằng đừng mang về."

Lương Tranh vắt chéo hai chân về phía sau, nằm sấp trên giường xem phim, nói: "Mẹ yên tâm đi, lần tới con khẳng định sẽ không mang theo sách trở về."

Ở trường học luôn nghĩ chính mình trở về mỗi ngày đều xem sách, nhưng sự thật là, lúc nghĩ đến đều rất tốt đẹp, khi thật sự trở về, trong nhà ăn tết vô cùng náo nhiệt, mỗi ngày thời gian chơi còn không đủ, lấy đâu ra thời gian đọc sách a.

Mẹ Lương quét dọn ở trước cửa phòng ngủ của Lương Tranh, nói: "Con còn nói con thường xuyên đi đến nhà dì Chu, sao không học được một chút tính tự giác, kỷ luật của Chu Húc người ta. Lần trước không phải con nói người ta được nghỉ vẫn còn làm nghiên cứu sao."

Lương Tranh chống cằm, mắt không rời màn hình, trả lời: "Thôi bỏ đi, con cũng không tự giác, kỷ luật được như vậy, nếu là con và anh ấy giống nhau, con sẽ làm bản thân buồn chết mất."

Mẹ Lương ghét bỏ nói: "Con chính là không biết vươn lên."

Lương Tranh còn muốn vì chính mình thanh minh một chút, cô cảm thấy mình rất biết vươn lên. Nhưng mà nghĩ lại, so sánh với Chu Húc, cô quả thực không vươn lên cho lắm.

Quyết định ngậm miệng lại.

Đêm giao thừa, Lương Tranh gọi video chúc Tết với dì Chu qua WeChat.

Dì Chu bên kia đặc biệt náo nhiệt, không phải ở nhà dì, có lẽ là ở nhà ông nội Chu Húc.

Ngôi nhà trong video còn lớn hơn Chu gia, trong nhà trang hoàng rất giống phong cách của thế kỷ trước, mười phần quý khí.

Đoán chừng người nhà Chu gia đều tụ tập ở nhà lão gia tử bên này ăn tết, rất nhiều người, tiếng hoan hô nói cười không ngừng.

Chu Ngữ Chức nhận được cuộc gọi video của Lương Tranh, rất cao hứng, cười hỏi: "Tranh Tranh, đang ở đâu vậy? Ăn bữa cơm đoàn viên sao?"

"Mới vừa ăn xong, đang ở nhà của ông nội." Lương Tranh cười ngọt ngào, hướng về video nói: "Dì, chúc dì và chú năm mới vui vẻ, chúc ông nội thân thể khỏe mạnh."

"Con cũng vậy, năm mới vui vẻ." Gương mặt tươi cười này của Lương Tranh ai nhìn cũng đều thích. Chu Ngữ Chức đã lâu không gặp Lương Tranh, lúc này rất vui vẻ, hỏi: "Tranh Tranh khi nào quay lại a? Khi nào quay lại thì nói với dì một tiếng, lúc đó dì đến đón con."

Lương Tranh nói: "Cuối tháng 2 ạ."

Lương Tranh cùng dì Chu hàn huyên một lúc, lại xuất phát từ phép lịch sự, cô hỏi đến Chu Húc, dì Chu nói anh đã quay về trường học rồi, cuối tháng 3 mới trở về.

Lương Tranh ở trên ban công cùng dì Chu gọi video, lúc mẹ Lương ra tới, Lương Tranh liền đưa điện thoại cho mẹ, nói: "Dì Chu."

Mẹ Lương lập tức cao hứng nhận lấy, "Ngữ Chức a, năm mới vui vẻ."

Hai người bạn tốt đã nhiều năm không gặp mặt, nói những lời muốn nói, hàn huyên rất lâu.

Nửa giờ sau, mẹ Lương mới từ ban công đi ra, đưa điện thoại cho Lương Tranh.

Trong nhà Lương Tranh bên này ăn tết cũng rất náo nhiệt, nhóm họ hàng tụ tập hai bàn chơi mạt chược, người không đánh bài thì xem Đêm hội mùa xuân(Gala năm mới CCTV), đám con nít chơi trò trốn tìm, vô cùng náo nhiệt.

Lương Tranh ngồi ở trên ghế sofa ôm di động bận rộn trả lời lời chúc mừng năm mới của bạn bè, cô trả lời đến vui vẻ, thích thú, tâm tình vô cùng tốt.

Đến lúc cô trả lời xong lời chúc mừng năm mới, ngón tay kéo xuống xem có bỏ lỡ ai hay không, kéo xuống cuối cùng, nhìn thấy khung thoại với Chu Húc.

Ngón tay cô dừng lại ở đó, nhớ tới mấy tháng trước, lúc ấy vừa đến Bắc Kinh, vì muốn kéo gần quan hệ với Chu Húc, da mặt dày thêm WeChat của anh. Bất quá cũng chỉ là thêm, trước nay không có nói chuyện qua.

Lương Tranh nghĩ, cô có nên chúc mừng năm mới anh hay không?

Cô click mở khung thoại, nhìn giao diện WeChat trống không, do dự rất lâu.

Tuy rằng có thể Chu Húc sẽ không trả lời cô, nhưng lúc cô ở Bắc Kinh cũng đã cho anh thêm không ít phiền toái, xuất phát từ phép lịch sự, Lương Tranh cảm thấy lời chúc mừng năm mới này vẫn nên được gửi đi, vì thế cuối cùng đã gửi một câu, "Chu Húc, năm mới vui vẻ! Chúc anh vạn sự như ý!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!