Lương Tranh không nhìn được tuyết, ngược lại suýt chút nữa còn bị ngã.
Nghĩ đến thật sự rất mất mặt.
Cô trở về phòng đợi hơn nửa ngày, cho đến khi dì Chu gọi cô đi ra ngoài ăn cơm mới trả lời một tiếng, đứng dậy mặc quần áo ấm, từ trong phòng đi ra.
Xuống lầu liền nhìn thấy Chu Húc cả người ngồi dựa vào ghế sofa ở phòng khách, xoay điện thoại trong tay một cách nhàm chán, nheo mắt suy nghĩ, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Có lẽ là cảm thấy được có người xuống lầu, anh hơi ngước mắt nhìn, ánh mắt thản nhiên nhìn cô đi tới.
Ánh mắt của Lương Tranh và anh lại đối diện nhau, nghĩ đến lúc nãy ở bên ngoài suýt chút nữa bị ngã mất mặt, cô nhất thời có chút xấu hổ, khóe miệng kéo kéo, khó khăn nở nụ cười.
Chu Húc lạnh nhạt nhìn cô một cái, không phản ứng, rũ mắt xuống, tiếp tục xem điện thoại của mình.
Chú Chu và dì vẫn còn ở trên lầu, Lương Tranh đi xuống, yên lặng đi đến ngồi trên ghế sofa cạnh Chu Húc ở bên kia.
Cô cảm thấy chính mình lúc đó chạy mất đi như vậy quả thực không lịch sự.
Mặc dù biết khả năng Chu Húc sẽ không phản ứng lại, nhưng cô vẫn cong môi cười, chân thành nói: "Chu Húc, chuyện lúc nãy cảm ơn anh a."
Nếu không phải Chu Húc cứu cô, phỏng chừng cô bây giờ đang trên đường đi bệnh viện.
Chu Húc ngước mắt nhìn cô, trong ánh mắt thâm trầm nhìn không ra cảm xúc gì, nhìn chằm chằm cô một lúc, lại tiếp tục nhìn điện thoại di động, trả lời có lệ, "Không có gì."
Tuy rằng giọng điệu miễn cưỡng, nhưng hiếm khi Chu Húc mới đáp lại cô, Lương Tranh nhất thời cao hứng, nhịn không được nói chuyện với anh, "Lát nữa anh có muốn đi trượt tuyết không?"
"Không đi."
Lương Tranh đoán anh cũng sẽ không đi, người lạnh lùng như vậy, làm sao có thể đi chơi cùng bọn họ a.
"Tranh Tranh, đi ăn cơm thôi."
Nói chuyện không quá hai câu, Chu Ngữ Chức đã đi xuống dưới, cũng thay quần áo ấm, mũ và găng tay đều mang, một lát nữa cơm nước xong liền trực tiếp đi trượt tuyết.
"Dạ, đến đây!" Lương Tranh đáp lời, từ trên ghế sofa đứng dậy, vừa mới chuẩn bị đi tới, lại thấy Chu Húc vẫn đang ngồi nhìn điện thoại, một chút cũng không có ý định đi.
Áo khoác cũng chưa mặc.
"Anh không đi ăn cơm sao?" Lương Tranh hỏi.
Chu Húc ừ một tiếng, không ngẩng đầu nhìn cô.
Cô còn muốn nói gì đó, dì Chu gọi, "Đi thôi Tranh Tranh, A Húc không đi ăn cơm cùng chúng ta".
Lương Tranh hơi ngẩn người, theo sau nga một tiếng, lúc này mới cầm lấy cái găng tay trên ghế sofa, chạy tới chỗ dì Chu.
Chu Ngữ Chức kéo Lương Tranh ra ngoài, vừa ra ngoài, vừa quay đầu lại nói với Chu Húc: "A Húc, chúng ta đi đây, phỏng chừng tối muộn mới trở về, chuyện ăn cơm con tự giải quyết a."
Khách sạn còn có nhà ăn, Lương Tranh và dì Chu ở nhà ăn ăn cơm trưa xong, liền đi thẳng đến sân trượt tuyết.
Sân trượt tuyết rất lớn, người cũng nhiều. Lương Tranh lúc mới bắt đầu không biết gì, còn bị ngã xuống 2 lần.
Cũng may các biện pháp bảo hộ rất tốt, mũ bảo hiểm và miếng đệm đầu gối đều bảo vệ được toàn bộ vị trí, có huấn luyện viên cùng dì Chu ở bên cạnh dẫn dắt cô, cô không bị ngã nữa.
Mới bắt đầu còn có chút sợ, chơi lâu, liền chơi đến nghiện, Lương Tranh từ bé chưa thấy qua tuyết rơi nhiều như vậy, càng đừng nói đến trượt tuyết, sau đó quả thực cô chơi vô cùng vui vẻ. Đến hơn mười giờ, thời điểm sân trượt tuyết phải đóng cửa, còn rất luyến tiếc.
Từ sân trượt tuyết đi ra, Lương Tranh cả đường rất hưng phấn, cùng chia sẻ niềm vui sướng với dì Chu. Đèn ven đường chiếu vào trên mặt cô, tươi cười sáng lạn.
Chu Ngữ Chức thấy tiểu cô nương vui vẻ như vậy, tâm tình cũng vui theo, nói: "Nếu con thích, chúng ta ở đây chơi thêm vài ngày."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!