Chương 97: Năm rộng tháng dài

Trạch Chi Bảo hoàn thành công việc ở công ty, sau đó không cần tài xế mà tự lái xe về nhà. Công việc của cậu cực kì bận bịu, tuy chỉ mới vào công ty làm có nửa năm nhưng năng lực được ba lớn hun đúc bấy lâu nay tất nhiên không thể xem thường được rồi.

Trạch Chi Bảo cũng không có ý giấu diếm thân phận Thiếu gia Trạch gia của mình. Cậu có năng lực, không sợ kẻ nào nói ra nói vào dựa vào gia đình để đi lên. Năng lực và trình độ của cậu đủ sức đập tan hoài nghi đó.

Chiếc xe ô tô đen sang trọng dừng trước cửa một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô. Từ khi nghỉ hưu, Trạch Đường Xuyên và Hạ Chi Nhạ đã chuyển tới đây sống. Một căn nhà nho nhỏ, thêm mảnh vườn trồng ít hoa hồng, cuộc sống bình dị tuổi xế chiều của hai người thật sự khiến người khác phải ngưỡng mộ.

Trạch Đường Xuyên tuổi ngoài sáu mươi, nhưng thân thể vẫn dẻo dai khoẻ mạnh. Gương mặt ngăm ngăm toát lên vẻ nghiêm túc, một chân tuy hơi tập tễnh nhưng vẫn rất khoẻ, ông đi băng băng trong vườn.

Trạch Chi Bảo đẩy cửa bước vào nhà thì đã thấy ba lớn của mình đang tưới hoa. Cậu nhíu mày.

"Ba, ba nhỏ đâu rồi? Sao hôm nay ba lại tưới hoa vậy?"

Chuyện hoa hoa cỏ cỏ này trước giờ đều là ba nhỏ làm. Từ khi Trạch Chi Bảo có kí ức, đều là hình ảnh mỗi sớm mai theo chân ba nhỏ ra vườn tưới hoa. Ánh mặt trời sáng rọi cả người ba ba, lấp lánh ánh sáng. Đó đã trở thành những kí ức đẹp đẽ nhất đời của cậu.

"Ba nhỏ con sáng nay hơi cảm, ba đã bắt em ấy nằm nghỉ ngơi rồi. Con vào với ba đi."

"Vâng ạ."

Trạch Chi Bảo nghe là ba nhỏ cảm lập tức ba chân bốn cẳng đi vào trong phòng. Ba nhỏ sức khỏe khá yếu ớt, sau trận ốm năm ngoái người càng dễ bệnh hơn.

"Ba nhỏ…"

Hạ Chi Nhạ nghe thấy tiếng con trai mình liền quay đầu nhìn ra ngoài. Quả nhiên Trạch Chi Bảo đanhg đứng đó nhíu mày nhìn anh. Hai mày dán chặt lại với nhau, biểu thị chủ nhân của nó đang rất không vui.

Nhạ Nhạ cười. Ông biết A Bảo thấy ông ốm còn cố vẽ tranh thì tức giận, nhưng tự dưng linh cảm đến nhanh làm ông không ngăn nổi cảm xúc a.

"Ba, sao ba không nghỉ ngơi đi ạ? Con nghe ba lớn nói tối qua ba phát sốt đúng không?"

Trạch Chi Bảo cố điều chỉnh lại cảm xúc, nhoẻn miệng cười với ba mình. Nhạ Nhạ càng có tuổi dàng thêm nhân hậu hiền hoà, khoé mắt tuy có nếp nhăn nhưng không làm mất đi nét đẹp của ông.

Trạch Chi Bảo thường nói rằng sau này kiếm người yêu sẽ kiếm người giống ba nhỏ vậy. Được sống trong một gia đình hạnh phúc, có ba nhỏ yêu thương, ba lớn nghiêm khắc dạy dỗ nên người. Đối với Trạch Chi Bảo đã là may mắn cùng hạnh phúc lớn nhất đời rồi.

Nhạ Nhạ nhìn thấy con mình ngẩn người thì khẽ vuốt ve đầu cậu. Hạ Chi Nhạ nuôi con hai mấy năm, có gia đình hạnh phúc. Nhìn lại quá khứ một lần nữa lại cảm thán bản thân quá may mắn và kiên cường.

"Công việc bận rộn lắm hả con? Con có mệt không?"

Trạch Chi Bảo lắc đầu. Khối lượng công việc cậu đang xử lý vẫn chưa là gì so với ba lớn cả. Trạch thị vốn dĩ nhiều ngành nghề lĩnh vực, nếu không phải ba lớn tạo dựng nền tảng tốt từ bé cho cậu thì quả thực bây giờ cậu vẫn rất chật vật đây.

Khác với Trạch Đường Xuyên, Hạ Chi Nhạ lại không đặt quá nhiều kì vọng vào con trai mình. Chỉ cần A Bảo cảm thấy vui vẻ, cậu vũng sẽ vui theo. Nhưng Trạch thị sản nghiệp to lớn, không thể không có người quản lý.

Trạch Chi Bảo thừa hưởng sự giáo dục của ba lớn mình nên mang dã tâm cực kì to lớn. Cậu phải cố gắng phát triển Trạch thị hơn cả những gì ba mình đã làm.

"Con không mệt. Chỉ là con nhớ hai ba mà thôi."

Trạch Chi Bảo nhỏ giọng nói, lời nói mang chút âm hưởng làm nũng. Cậu cũng biết là mình lớn rồi, nhưng trong mắt ba nhỏ cậu vẫn chỉ là con nít mà thôi. Thế thì cậu nguyện làm đứa trẻ con của ba nhỏ vậy.

Quả nhiên điều này đổi lại được nụ cười hiền từ của Nhạ Nhạ.

"Con bao nhiêu tuổi rồi mà còn làm nũng với ba nhỏ con thế hả?"

Trạch Đường Xuyên tưới hoa xong rồi thì đi vào nhà, bắt gặp cảnh này hắn lại có chút ganh tỵ. Quả nhiên vẫn là yêu con trai hơn, lần trước hắn đòi tựa đầu vào gối em ấy thì bị từ chối. Xem ra phải tìm cách tống cổ thằng bé này ra đường mới được, tốt nhất là kiếm cho nó ai đó mà làm nũng đi. Đừng có suốt ngày tìm vợ hắn như thế.

Trạch Chi Bảo nhìn ba mình liếc qua đây liền biết ba lớn đang tỏ vẻ ghét bỏ mình rồi. Sao trên đời này lại có ông bố suốt ngày muốn đá đít con mình đi như thế chứ? Cậu thật đáng thương mà.

Trên bàn cơm, quả nhiên Trạch Đường Xuyên liền hỏi chuyện yêu đương của con trai mình.

"Con vẫn chưa có cô nào hay anh chàng nào à?"

Trạch Đường Xuyên hỏi tỉnh như ruồi khiến Trạch Chi Bảo nghẹn một họng cơm. Ba lớn cũng thật là. Thấy cậu làm nũng với ba nhỏ một chút thôi mà đã muốn tống cổ cậu đi như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!