Chương 95: Phiên ngoại: Thẩm Hiểu Phong x Trương Chu

Ban đêm uống cà phê thì không tốt cho dạ dày nhưng tiếc là trong nhà Trương Chu lại không có gì ngoài cà phê cả. Uống nước lọc thì nhạt mồm nhạt miệng quá.

Thẩm Hiểu Phong uống hai ly cà phê liền nhưng mãi vẫn không bắt đầu câu chuyện, Trương Chu nhíu mày, cảm giác gấp gáp hẳn lên.

"Có gì thì nói mau đi, tôi còn đi ngủ."

"Ể. Anh ngủ sớm vậy sao? Chúng ta vẫn chưa làm chút vận động mà."

Hai tai Trương Chu đỏ bừng. Cái gì mà vận động. Cái gì mà ngủ sớm? Cái tên **** ***** thượng não này. Sớm ngày chỉ nghĩ đến chuyện lăn giường thôi.

"Cậu… cậu… cậu có nghiêm túc nói chuyện không hả? Nghĩ đi đâu thế. Tôi đã nói chúng ta kết thích rồi mà."

"Hì…"

Thẩm Hiểu Phong thấy anh đỏ rần cả mặt lẫn cổ thì thích thú vô cùng. Cậu thích nhất chính là dáng vẻ này của anh ở trên giường, nhìn thế nào cũng là kiểu tinh anh cấm dục nhưng lại có chút ngại ngùng ngây thơ. Người quý giá như thế này thế mà lại trong vòng tay của hắn.

"Cậu cười cái gì thế hả?"

Thấy Thẩm Hiểu Phong chỉ cười mà không nói gì, Trương Chu liền tức tối đứng dậy khỏi sô pha. Tiếc là chưa đi được mấy bước, Thẩm Hiểu Phong đã vội vàng ôm lấy anh.

"Này… cậu làm gì thế?"

Thẩm Hiểu Phong ôm anh cứng ngắc, cậu thì nằm dài trên sô pha, hai tay như càng kẹp chặt lấy thân người thon dài của Trương Chu.

"Anh nghe em nói đã. Chuyện quan trọng tiếp theo em chỉ nói cho anh nghe thôi."

"Được, cậu nói đi. Nhưng mà thả tôi ra trước đã."

Thẩm Hiểu Phong vẫn một mực không biết thả người ra.

"A Chu, anh nghe em. Chúng ta không chia tay, chúng ta làm lại từ đầu được không? Chúng ta bắt đầu mối quan hệ nghiêm túc được không?"

"Cậu…."

"Em đã cắt đứt tất cả các mối quan hệ trước kia rồi. A Chu, anh thích em, em cũng thích anh. Chúng ta cho nhau cơ hội được không?"

Trương Chu nghe vậy thì có chút động lòng. Trái tim anh đập bình bịch như muốn nảy ra khỏi lồng ngực. Những lời yêu thương lúc đó cứ quanh quẩn trong đầu anh vậy.

Đúng thế, anh không thể không thừa nhận anh đã rung động với Thẩm Hiểu Phong, cho nên anh mới vội vàng kết thúc mối quan hệ như vậy. Không muốn bản thân lún sâu vào như vậy sẽ khiến mình càng thêm đáng thương mà thôi.

Nhưng mà anh lúc này lại bị những lời nói của Thẩm Hiểu Phong làm động lòng lần nữa. Anh có nên thử tin tưởng cậu không? Hoa hoa công tử như cậu ấy liệu có quay đầu được không? Trương Chu anh đã ba mươi lăm tuổi rồi. Nếu anh trao nhầm con tim, anh sẽ không còn đường quay đầu nữa.

"Em không thề hay hứa gì cả. Em sẽ dùng thời gian chứng minh tất cả. Nếu như không hợp nhau, em sẽ không đeo bám anh nữa được không?"

"Cậu… cậu nói thật sao?"

"Em tuyệt đối sẽ không dính vào ai trong thời gian quen anh cả. Em nói thật đấy. Trong thời gian chúng ta quen nhau, em sẽ dùng chân tình đối đãi. A Chu, nể tình em hết lòng vì anh như vậy. Anh cho em cơ hội được không?"

"Tôi…tôi lấy gì tin tưởng cậu chứ?"

Tuy nói như vậy nhưng lỗ tai ửng đỏ đã bán đứng Trương Chu. Thẩm Hiểu Phong càng nhìn tai cậu càng cảm thấy khát khô cổ họng. Nếu cắn vào vành tai mọng nước này có khi nào nó sẽ chảy nước ra không nhỉ.

Trong không khí hơi hơi ái mụi này, Trương Chu ngồi trong lòng Thẩm Hiểu Phong nhích tới nhích lui khiến không khí càng trở nên ngọt nị hơn. Thẩm Hiểu Phong thấy bản thân mình bắt đầu nổi lên phản ứng thì càng ôm chặt người hơn. Bàn tay không yên phận vuốt ve sau lưng Trương Chu.

Tình ý nổi lên như bão, điên cuồng cuốn hai người vào trong lốc xoáy không cách nào thoát ra.

Trong phòng khách vang lên tiếng nhóp nhép, hơi thở hai người quyện vào với nhau. Trương Chu rất nhanh bị Thẩm Hiểu Phong đẩy vào nụ hôn ngọt ngào nhưng anh vẫn cố gắng đẩy cậu ra nói chuyện chính sự.

"Chúng ta vẫn chưa…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!