Chương 26: Ông chủ nhỏ đến đây

Không thể hiện sự nghi ngờ của mình ra ngoài, Trạch Đường Xuyên ngồi yên lặng lắng nghe Hạ Chi Nhạ kể về người bạn mới quen của mình.

"Cậu có biết cậu ta làm nghề gì không?"

"Ưm… Quả Quả nói là cậu ấy làm nhân viên văn phòng. Thường ngày làm việc bí bách chán chường nên rất thích tranh của tôi. Đường Xuyên, tôi không ngờ mình vẽ tranh bao nhiêu năm, bây giờ cũng có fan rồi."

Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh như chú cún con của cậu, anh không nỡ vạch trần sự thật. Lòng người khó đoán. Anh cũng không biết tên Quả Quả đó là nhắm vào Chi Nhạ hay là nhắm vào anh nữa. Nhưng dù có nhắm vào ai cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp.

"Ủa… chúng ta đi đâu vậy?"

Đây không phải con đường quen thuộc dẫn họ về nhà.

"Tôi để quên tài liệu ở công ty. Cậu không phiền nếu chúng ta ghé qua đó lấy một chút chứ?"

"Không đâu. Tôi không sao cả…"

Hạ Chi Nhạ lắc đầu nguầy nguậy. Thật ra cậu cũng có hơi tò mò công ty của Trạch Đường Xuyên lớn như thế nào. Cậu chỉ nghe người ta nói là rất lớn mà thôi. Cậu cũng muốn đến xem a.

Nhìn thấy hai chữ tò mò như dán trên trán của cậu khiến Trạch Đường Xuyên thấy buồn cười không thôi.

"Lát nữa, sẵn tiện tôi sẽ dẫn cậu tham quan công ty luôn. Dù sao cậu cũng là ông chủ nhỏ của công ty Trạch gia. Mọi người cũng nên biết mặt."

Nghe thấy mấy chữ ông chủ nhỏ, Hạ Chi Nhạ lại cúi đầu đỏ mặt ngượng ngùng. Cái xưng hô này sao mà kì lạ ghê.

Tổng công ty Trạch thị toạ lạc trên một con đường lớn ở một khu phố được mệnh danh là tấc đất tấc vàng của A quốc. Thậm chí, công ty còn được ưu ái tặng cho hẳn 6 số nhà là biết lớn như thế nào.

Thường ngày xe chủ tịch hay tổng giám đốc sẽ đi thẳng xuống hầm sau đó lên tầng cao nhất bằng thang máy chuyên dụng nhưng hôm nay lái xe lại dừng trước cổng Trạch thị. Đừng hỏi hắn, hắn chỉ nhận được chỉ thị của ông chủ thôi.

"Wow, cao quá đi."

Trạch thị cao tới hai mươi tầng. Không gian làm việc được thiết kế mở nên quả thực nhìn rất thông thoáng. Trước sảnh, lễ tân nhìn thấy ông chủ mình cùng với một cậu con trai cùng nhau đi vào thì ngạc nhiên vô cùng.

"Chào ông chủ ạ."

Trạch Đường Xuyên gật đầu nhẹ như một lời chào lại, cậu trai bên cạnh thì hai mắt mang đầy sự tò mò ngắm nhìn thiết kế ở sảnh.

"Đường Xuyên, không gian và nội thất được thiết kế đẹp quá."

"Ừm."

Tuy chỉ một câu trả lời đơn giản nhưng Trạch Đường Xuyên thật sự để tâm. Anh biết cậu mặc dù vẽ chân dung bán trên mạng nhưng cậu yêu thích nhất vẫn là thiết kế nội thất, chỉ là trước kia nhà họ Hạ không thèm đếm xỉa đến cũng ngăn cản cậu đi học. Trong lòng anh lập tức nhảy số.

Lễ tân bên này bề ngoài thì cố gắng giữ nụ cười trang nhã lịch sự nhưng trong lòng thì đã nổi lên bão bùng khắp nơi rồi. Nhìn đi, nhìn cái nhẫn kim cương to lấp lánh trên tay cậu trai đó đi. Đó chính là ông chủ nhỏ của các cô đấy. Đẹp trai quá đi à.

Đợi hai người đi vào trong thang máy lúc này lễ tân mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy ông chủ không nói gì nhưng đứng đó thôi cũng gây áp lực rất mạnh đó. Cô mặc dù hóng hớt những cũng sợ chết khiếp.

"Nhìn thấy không, cái nhẫn đó?"

"Cái nhẫn hàng luxury của thương hiệu X. Trời ơi, bạn trai tôi mà cầu hôn tôi bằng chiếc nhẫn đó tôi tình nguyện gả không đó."

"Cô thông minh quá nhỉ. Cái nhẫn đó có khi bằng gia tài của một gia đình luôn đó."

Văn phòng làm việc của Trạch Đường Xuyên nằm trên tầng cao nhất. Chỗ đây trước kia là của chủ tịch, nhưng từ khi hắn tiếp quản thì lão gia tử đã không đến đây nữa rồi.

"Chào Tổng giám đốc."

Năm thư kí của anh lập tức đứng lên. Thư kí Trương lập tức hiểu chuyện, lên tiếng.

"Chào cậu chủ nhỏ ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!