Chương 9: Ban ngày quá ngắn

Mùa đông đêm dài ngày ngắn, mỗi một đêm trôi qua đều trở nên vô cùng khó khăn.

Lúc này đi ngủ thì hơi sớm, Khương Linh Duật ngồi ở cuối giường, còn Thố Sơ thì ngồi ở phía bên kia chơi game. Trông chiến sự có vẻ rất căng thẳng, thỉnh thoảng Thố Sơ lại phát ra vài âm thanh biểu lộ cảm xúc, nhưng tuyệt nhiên không chửi thề. Kể cả khi thua trận, hắn cũng chỉ thở dài một tiếng.

Nhìn Thố Sơ chơi game dường như cũng là một cách giết thời gian không tồi. Mắt Linh Duật dán vào màn hình, nhưng tiêu cự vẫn cứ mông lung như cũ.

"Muốn chơi cùng không?" Thắng được một ván, tâm trạng Thố Sơ khá tốt, hắn giơ điện thoại lên hỏi cậu.

Linh Duật lắc đầu, tiếc nuối đáp: "Tôi không biết chơi."

Nghe cậu nói vậy, Thố Sơ mới nhớ ra, hầu như chẳng bao giờ thấy cậu dùng điện thoại. Hắn bèn ướm hỏi: "Hay là cậu tải về đi, tôi dạy cậu chơi."

Linh Duật do dự một chút rồi đưa tay sờ vào túi quần. Cậu vốn không cần liên lạc gì với thế giới bên ngoài, điện thoại mang theo mỗi ngày nhưng thậm chí còn chưa từng khởi động máy. Màn hình chậm chạp hiện lên, kèm theo đó là thông báo pin yếu.

Điện thoại của cậu cùng dòng máy với Thố Sơ. Thố Sơ ngồi ngay bên cạnh thấy máy cậu hết pin, liền thuận tay rút một sợi cáp sạc đưa cho Linh Duật.

"Cảm ơn anh."

Điện thoại đã cắm sạc, nhưng cầm trong tay cậu lại chẳng biết phải làm gì. À đúng rồi, phải tải game, cậu hỏi Thố Sơ: "Trò đó tên là gì vậy?"

Trò chơi bắt đầu được tải về, giao diện điện thoại của cậu sạch bong, không có lấy một dấu đỏ thông báo nào.

"Cậu đi ra ngoài thế này, không liên lạc với gia đình sao?"

Linh Duật miết nhẹ cạnh điện thoại, ánh mắt lộ rõ vẻ né tránh. Cậu ngập ngừng đáp: "Họ… họ cũng không quản tôi lắm."

Thố Sơ không rõ là có tin hay không, chỉ nhún vai: "Vậy xem ra ba mẹ cậu khá là yên tâm về cậu đấy."

"Tải xong rồi này." Linh Duật chỉ vào trò chơi vừa tải xong trên màn hình để đánh lạc hướng câu chuyện.

Đầu óc Linh Duật vốn rất linh hoạt, chơi được hai ván là đã nắm rõ quy luật, chỉ là thỉnh thoảng cậu không tập trung nên vẫn mắc lỗi. Chơi thêm vài ván, cậu bắt đầu có cảm giác tay hơn, cùng Thố Sơ phối hợp nhịp nhàng, đánh ván nào thắng ván đó.

Thố Sơ xoay xoay cổ tay, cảm thán: "Cậu cũng giỏi đấy chứ, nhìn cậu cứ hay ngẩn ngơ, không ngờ đầu óc lại nhanh nhạy vậy."

"Tất nhiên rồi." Đây là lần đầu tiên Linh Duật không theo bản năng mà phủ nhận bản thân. Dẫu sao cậu cũng là người thi đỗ vào đại học trọng điểm, chỉ là… có lẽ không còn cơ hội để tốt nghiệp nữa rồi.

Chơi game được hơn một tiếng đồng hồ, Thố Sơ dụi dụi mắt hỏi cậu còn muốn chơi nữa không. Linh Duật vốn giỏi quan sát sắc mặt, nhận ra Thố Sơ thực ra đã mệt nên lắc đầu.

Lúc thoát trò chơi, cậu vô tình chạm tay vào ứng dụng WeChat. Danh sách tin nhắn trống không, chỉ có duy nhất một khung chat được ghim trên cùng với biệt danh là một hình quả cam nhỏ. Trong khung chat hiện lên một đoạn tin nhắn, Thố Sơ chỉ kịp nhìn thấy hai chữ "Xin lỗi", phần còn lại đã bị Linh Duật nhanh tay che mất. Cậu lo lắng nhìn Thố Sơ, sợ hắn sẽ gặng hỏi.

Vô tình nhìn thấy bí mật của người khác vốn là việc không hay, Thố Sơ dù có tò mò về con người Linh Duật nhưng hắn cũng không có thói quen soi mói đời tư người khác.

"Không còn sớm nữa, ngủ thôi."

Linh Duật thở phào, thầm cảm kích sự tinh tế của Thố Sơ.

"Cậu ngủ bên trong đi."

"Được."

Chiếc giường này không rộng, hai người nằm lên gần như là vai kề vai. Linh Duật có thể cảm nhận được thân nhiệt của Thố Sơ, khung xương cứng cáp của hắn chạm vào người cậu khiến cậu có chút không quen, nhưng lại thấy an tâm đến lạ kỳ. Ở lại đây có lẽ thực sự sẽ gây phiền phức cho Thố Sơ, nhưng hiện tại cậu bắt đầu có chút ích kỷ, cậu không muốn rời đi.

"Thố Sơ."

"Ơi?"

"Chúng ta sẽ ở lại đây mấy ngày vậy?"

"Ngày mai tôi đưa cậu về." Trong bóng tối, Thố Sơ trầm giọng trả lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!