"Chị Đốn Châu tốt tính lắm." Thố Sơ đá nhẹ viên sỏi dưới chân, giọng điệu như đang cố ý nhấn mạnh điều gì đó.
Một chiếc lá khô rơi xuống đỉnh đầu Khương Linh Duật, cậu vừa định đưa tay lấy ra thì nó đã trượt xuống, lướt qua gò má. Cảm giác nhột vẫn còn vương lại, Linh Duật không hiểu sao Thố Sơ lại đột ngột khẳng định điều này, cậu vân vê chiếc lá khô, khẽ đáp: "Tôi biết mà."
Thố Sơ đưa tay sờ túi áo, hôm nay đi vội quá nên hắn không mang theo thuốc lá. Hắn vò lớp vải định bụng thôi vậy, nhưng cơn thèm thuốc bất chợt ập đến khiến đầu lưỡi hắn đắng ngắt. Ánh mắt hắn liếc sang nửa miếng bánh trong tay Linh Duật, bất ngờ Thố Sơ cúi đầu, ghé sát lại rồi ngậm lấy nửa miếng bánh ấy từ tay cậu.
Hắn đứng thẳng dậy, đối diện với khuôn mặt đang nghệch ra vì ngơ ngác của Linh Duật. Thố Sơ tựa lưng vào thân cây, dáng vẻ nhai bánh mà cứ như đang ngậm một điếu thuốc, mí mắt lười biếng rũ xuống, thần thái thong dong mà lạnh nhạt.
Đợi nuốt xong miếng bánh, Thố Sơ mới nghiêm túc nói: "Ý tôi là, chị Đốn Châu là người tốt, cậu có thể thử làm quen với chị ấy."
Dưới cái nhìn dò xét của Linh Duật, Thố Sơ dõng dạc bồi thêm một câu: "Cậu sẽ nhận ra rằng, bản thân mình cũng là một đứa trẻ rất đáng mến."
Rắc, chiếc lá khô trong lòng bàn tay Linh Duật bị bóp vụn thành nhiều mảnh, những đường gân lá khô khốc cào vào tay cậu hơi đau. Cậu ngẩn ngơ nhìn Thố Sơ, muốn tìm kiếm điều gì đó trong đôi mắt hắn. Nhưng hàng mi dài như lông vũ của Thố Sơ khẽ chớp, ánh mắt vẫn bình thản và ngay thẳng vô cùng.
"Sao anh lúc nào cũng quản chuyện của tôi thế?" Linh Duật cuối cùng cũng hỏi ra tâm tư trong lòng mình.
"Hửm?" Thố Sơ nheo mắt, hỏi ngược lại: "Cậu thấy tôi đang lo chuyện bao đồng à?"
Chuyện bao đồng, Linh Duật ngẫm nghĩ về mấy chữ này. Sự xuất hiện của Thố Sơ là một sự cố ngoài ý muốn, hắn thực sự đã làm đảo lộn mọi kế hoạch của cậu. Nhưng bảo là phản cảm, bảo là bao đồng sao?
Câu trả lời chắc chắn là không, cậu chưa bao giờ thấy Thố Sơ phiền phức, thậm chí, có một khoảnh khắc trong ngày hôm nay, cậu còn sợ Thố Sơ sẽ mặc kệ mình.
"Không có." Linh Duật lắc đầu.
Nửa miếng bánh lúa mạch đã nằm gọn trong bụng Thố Sơ. Hắn đứng dậy, mặc cho gió thổi tung tà áo khoác, nói với Linh Duật: "Đi thôi, đi làm chút việc."
Câu nói này rất khéo, Thố Sơ không giải thích lý do tại sao mình lại "quản chuyện", nhưng ý tứ thì đã quá rõ ràng. Linh Duật thở phào, đi theo hắn vòng qua dãy nhà để ra phía thảo nguyên phía trước.
"Giúp tôi lùa bò và cừu vào chuồng đi, trời lạnh rồi, để chúng ở ngoài không chịu nổi đâu."
"Được."
Khi Linh Duật vừa đi được một quãng, Thố Sơ lại dặn với theo: "Không tốn sức lắm đâu, chúng quen đường rồi, cậu cứ hò hét vài tiếng là chúng tự đi."
"Được!" Linh Duật đã đi xa một đoạn, chỉ giơ tay vẫy vẫy để ra hiệu đã hiểu.
Chẳng mấy chốc, mấy trăm con bò và cừu đã yên vị trong chuồng riêng. Thố Sơ xách đống cỏ khô đã nghiền lúc chiều đổ vào máng: "Đi múc ít nước lại đây."
"Ồ, được." Linh Duật xách hai thùng nước đặt cạnh Thố Sơ. Hắn thành thục múc vài gáo nước trộn chung với cỏ, sau khi khuấy đều lại lấy thêm một ít thức ăn gia súc từ bao tải phía sau đổ vào.
"Anh giỏi thật đấy, cái này cũng biết làm." Linh Duật đứng quan sát, chân thành khen ngợi.
"Từ hồi học cấp hai, năm nào tầm này tôi cũng về giúp ba trông nom đám bò cừu này. Mùa đông cơ bản là nghỉ chăn thả rồi, chủ yếu là cho ăn cỏ khô, chỉ những ngày thời tiết đẹp như hôm nay mới thả chúng ra ngoài hít thở chút không khí thôi."
Thố Sơ phủi lớp bụi cỏ dính trên áo, nhìn vẻ ngoài của Linh Duật là biết cậu vốn sống trong nhung lụa, hắn mỉm cười nói: "Việc này ở chỗ tôi là bình thường lắm."
Lúc này đầu óc Linh Duật bỗng dưng "nhảy số" hơi chậm. Thố Sơ ý muốn nói việc này chẳng có gì lạ lẫm, cậu lại thốt ra một câu: "Vậy là mọi người đều rất giỏi."
Thố Sơ bật cười, tùy tiện đáp: "Dân lao động tay chân thôi, sao giỏi bằng mấy người đi học các cậu được."
"Hửm?" Đáy mắt Linh Duật thoáng hiện lên vẻ tò mò, hiếm khi cậu lại có hứng thú muốn trò chuyện tiếp: "Anh bao nhiêu tuổi rồi? Trông anh có vẻ cũng mới tốt nghiệp chưa lâu nhỉ."
"Tôi hai mươi lăm." Thố Sơ lại định sờ túi tìm thuốc, biết rõ là mình không mang theo nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi: "Có thuốc lá không?"
Linh Duật lắc đầu, hơi lúng túng đáp: "Tôi không hút thuốc."
"Thôi bỏ đi, lát nữa tôi đi tìm chú Thứ Nhân xin một điếu vậy." Sau đó hắn mới trả lời câu hỏi thứ hai của Linh Duật, "Tôi không học đại học, tốt nghiệp cấp ba xong là nghỉ rồi, ở nhà phụ giúp việc trang trại rồi mở quán cà phê thôi."
"Còn cậu thì sao?" Thố Sơ luôn có cách lái chủ đề ngược lại phía cậu, "Trông cậu như vẫn còn đang đi học."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!