Chương 6: mét

Trong đôi mắt của mùa đông, sự lặp đi lặp lại của vạn vật vốn chẳng phải cảnh tượng nhàm chán, mà lại mang nét tĩnh lặng và tỉ mỉ lạ kỳ.

Lại đến ngày Khương Linh Duật phải trông tiệm một mình, những lúc vắng khách, cậu chỉ biết chống cằm ngồi thẫn thờ sau quầy bar. Thực ra mỗi khi ngẩn ngơ như vậy, đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng, chỉ đơn thuần là để bản thân thả lỏng vì cậu thật sự chẳng dám nghĩ ngợi quá nhiều.

Cánh cửa kính của quán cà phê bị đẩy ra, mang theo một luồng khí lạnh tràn vào bên trong. Vì máy sưởi trong tiệm bật khá mạnh nên Linh Duật đã bắt đầu gà gật từ lúc nào, có lẽ tác dụng của viên thuốc ngủ tối qua đến hơi muộn, mãi đến tận lúc này cơn buồn ngủ mới thật sự ập đến bủa vây lấy cậu.

Bất ngờ trán cậu bị ai đó búng nhẹ một cái, Linh Duật giật mình bừng tỉnh khỏi giấc nồng, hoảng hốt đến mức khuỷu tay đang chống trên bàn cũng trượt đi.

"Thố Sơ?"

Kể từ bữa lẩu hôm ấy, đã bốn ngày rồi cậu mới lại thấy hắn. Khi mới mở mắt, Linh Duật còn ngỡ mình đang mơ, nhưng cảm giác đau nhói trên trán thì lại chân thực vô cùng.

"Đang giờ làm việc mà lại lười biếng đi ngủ thế này, coi chừng tôi trừ lương đấy." Hôm nay Thố Sơ mặc dày hơn hẳn mọi khi, chiếc áo khoác da thường ngày đã được thay bằng một chiếc áo phao màu xám.

"Sao anh lại đến đây?" Linh Duật chẳng tin hắn sẽ thật sự trừ lương mình, cậu chỉ chậm chạp đứng dậy hỏi lại.

Nghe vậy Thố Sơ hơi khựng lại một chút, đôi mắt hắn đảo quanh một vòng như đang cố nhớ lại mục đích chuyến đi này. Hiện tại Nặc Bố đã bắt đầu kỳ nghỉ, mùa này quán cà phê cũng không quá bận rộn nên cô ấy đã về nhà phụ giúp gia đình, đợi đến mùa xuân mới quay lại làm việc. Sáng sớm nay Thố Sơ vừa nhận được điện thoại của ba bảo hắn về trang trại của gia đình giúp việc vài ngày, thế là hắn lại nhất thời quên mất sự hiện diện của Linh Duật.

Hắn vội vàng chạy đến tiệm để kiểm tra cầu dao điện và khóa cửa, dự định sẽ đóng cửa nghỉ một thời gian, nhưng vừa bước vào thấy Linh Duật là hắn quên sạch bách mình định làm gì.

"Tiệm sẽ đóng cửa nghỉ một thời gian." Thố Sơ vừa xoay vần chùm chìa khóa trong tay, vừa cố tỏ ra bình thản nói.

"Hả?" Linh Duật ngơ ngác nhìn hắn, "Sao tự dưng lại đóng cửa?"

"Nặc Bố không đến nữa, tôi cũng phải đi một chuyến."

"Anh đi đâu vậy?" Linh Duật lo lắng nhìn hắn, cảm giác như mình sắp bị bỏ rơi đến nơi. Nặc Bố đã về nhà rồi, giờ đến lượt Thố Sơ cũng bảo phải đi, chắc hẳn là hắn cũng về nhà mình thôi.

"Đến trang trại của ba tôi." Thố Sơ kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của cậu, thấy cậu cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi, hắn bèn bồi thêm một câu, "Lúc nhận điện thoại sáng nay đầu óc tôi vẫn còn mơ màng nên quên mất là cậu còn ở đây, nếu không tôi đã chẳng đến đây làm gì."

Hóa ra lại là quên, Linh Duật cụp mắt xuống không nói thêm lời nào. Từ nhỏ cậu đã học được cách đoán ý người khác qua vài câu nói ngắn ngủi, có lẽ vì Thố Sơ chẳng bận tâm lắm đến cậu nên mới dễ dàng quên đi như vậy.

Bầu không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên gượng gạo, Thố Sơ nhìn chiếc khóa trong ngăn kéo, trong lòng bắt đầu đấu tranh không biết có nên lấy nó ra hay không.

"Vậy bây giờ nhớ ra rồi, anh vẫn muốn đóng cửa tiệm sao?" Giọng của Linh Duật khẽ vang lên.

Thố Sơ nghiến nhẹ răng hàm, đang định bảo là thôi không khóa nữa thì đã thấy Linh Duật lặng lẽ cởi bỏ chiếc tạp dề có in logo của quán ra. Trong lúc cử động, ống tay áo len rộng của cậu tuột xuống một đoạn để lộ cánh tay trắng ngần. Thế nhưng những vết sẹo mờ trên cổ tay ấy lại như một cái gai đâm vào mắt Thố Sơ, vết sẹo tuy đã nhạt màu, không đến nỗi dữ tợn nhưng vẫn khiến người ta không thể nào phớt lờ được.

"Vậy tôi đi đây…"

Bất thình lình cổ áo len của cậu bị ai đó túm lấy, Linh Duật khẽ vùng vẫy nhưng sức của Thố Sơ lớn đến lạ lùng, cậu chẳng tài nào thoát ra được.

"Cậu đi cùng tôi đi." Giọng nói trầm thấp của Thố Sơ vang lên ngay đỉnh đầu Linh Duật khiến cậu ngơ ngác quay đầu lại.

"Hả?"

"Hả cái gì mà hả?" Thố Sơ cuối cùng cũng buông tay, hắn vỗ nhẹ cho phẳng lại chỗ áo len bị mình bóp nhăn rồi thản nhiên nói, "Cậu còn đang nợ tiền tôi đấy nhé, gần đây tuyết rơi nhiều, tiệm cũng vắng khách nên không cần phải trực ở đây mỗi ngày đâu, cứ đi cùng tôi đi."

"Thật không?" Linh Duật ngẩng lên nhìn hắn, trong mắt vẫn đầy vẻ hoài nghi.

Thố Sơ nhanh nhẹn lấy ổ khóa từ trong ngăn kéo ra, sau đó quay người dứt khoát ngắt cầu dao điện, "Đi rồi thì phải làm việc đấy, tiền công vẫn tính như ở quán cà phê."

"Được."

Một chiếc xe việt dã đang đậu bên lề đường, thấy Thố Sơ đã ngồi vào vị trí lái, Linh Duật mới dám mở cửa ngồi vào ghế phụ bên cạnh. Tình trạng đường xá hôm nay cũng giống hệt cái ngày đầu tiên Linh Duật đến đây, trên mặt đường vẫn còn vương lại chút tuyết chưa tan, tuy nhiên Thố Sơ lái xe rất vững vàng, không hề có những cú tăng hay giảm tốc đột ngột nào.

Ngoại trừ tiếng thở của hai người, không gian trong xe im lặng đến kỳ lạ, chẳng tìm được chủ đề gì để nói nên Linh Duật đành quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đoạn đường này toàn là đường núi với những dãy núi trơ trọi và khô cằn, dù là cảnh tượng vốn dĩ rất đỗi bình thường nhưng lại khiến lòng cậu dâng lên một nỗi sầu muộn man mác. Hóa ra mùa màng đã luân chuyển đến mùa đông rồi, mùa hè rực rỡ kia cũng đã lùi xa từ lâu lắm.

"Muốn nghe nhạc không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!