Chương 57: Tiểu Mãn

"Bọn em vẫn còn rất nhiều đồ trang trí kiểu này." Khương Linh Duật dắt Thố Sơ đi dạo khắp mọi ngóc ngách của khoa Nhiếp ảnh.

"Đây đều là các em làm sao?" Thố Sơ đứng trước một dải lưới voan tạo hình sóng biển. Nhìn kỹ, anh thấy lớp voan ấy trông giống làn khói hơn.

"Không ạ, là sinh viên trường Mỹ thuật làm, tụi em mua lại thôi. Sau này chắc chẳng còn cơ hội nhìn thấy nữa." Linh Duật giơ máy ảnh, chụp đi chụp lại những món đồ này.

Thố Sơ đứng sau lớp lưới voan, nhìn Linh Duật qua một lớp kính lọc tự nhiên, thấy cậu trở nên thật dịu dàng.

"Vậy thì lưu lại chút kỷ niệm với chúng đi." Thố Sơ đón lấy máy ảnh từ tay cậu.

Đây là lần đầu tiên Thố Sơ chụp ảnh cho Linh Duật. Anh rõ ràng biết dùng máy ảnh, nhưng lúc này lại tỏ ra vụng về và căng thẳng.

Linh Duật chụp thế nào cũng đẹp, anh chỉ sợ mình không bắt trọn được vẻ đẹp của những tác phẩm nghệ thuật này, không thể làm nổi bật thứ mà Linh Duật yêu thích nhất.

Họ dạo quanh trường suốt một buổi sáng, lúc đi ra, Thố Sơ vẫn luôn im lặng, trong khi tâm trạng Linh Duật lại rất phấn chấn.

Cậu trẻ con dẫm lên những vệt nắng đổ dài trên đại lộ. Đi hết con đường dài ấy, Linh Duật mới chậm chạp nhận ra điều gì đó.

"Anh không vui ạ?" Cậu rụt rè hỏi dò.

"Không có." Thố Sơ quay đầu nhìn lại ngôi trường một lần nữa.

Anh đã dành vài tiếng đồng hồ để nghe Linh Duật kể về ba năm qua của cậu. Ba năm có bao nhiêu giờ? Nhiều đến mức không đếm xuể.

Thế còn hai mươi năm thì sao? Những năm tháng mà Linh Duật chỉ tùy tiện nhắc qua, cậu đã phải một mình chịu đựng bao lâu mới đi được tới ngày hôm nay.

"Anh thấy đau lòng." Giọng Thố Sơ khản đặc, cảm xúc như đang đứng trên bờ vực mất kiểm soát.

Chẳng có mấy việc khiến Thố Sơ mất kiểm soát, chuyện khóc lóc lại càng hiếm hoi hơn. Anh lúc nào cũng lý trí đến mức khác người, nhưng lúc này vành mắt lại đỏ hoe.

"Nếu như lúc trước anh không do dự, có phải em đã không hoàn toàn từ bỏ ảo tưởng về tình thân không?"

"Cái gì cơ?" Linh Duật há hốc mồm, nhìn biểu cảm của Thố Sơ đầy vẻ không tin nổi.

"Nếu anh sớm bày tỏ lòng mình và ở bên em, có lẽ đã khiến em bớt đau khổ đi một chút."

Thố Sơ hiếm khi hối hận, hiếm khi nghĩ đến hai chữ "nếu như", trên đời không có cỗ máy thời gian, nuối tiếc định sẵn là nuối tiếc.

Nhưng hôm nay, chưa bao giờ anh khao khát được quay lại quá khứ đến thế. Dù cả hai đều biết, ôm giữ những ảo tưởng hão huyền cũng chỉ là "mất bò mới lo làm chuồng", nhưng nếu tia hy vọng ấy không tan biến, Linh Duật đã không trở thành một đứa trẻ không nhà để về.

"Sớm muộn gì em cũng phải chấp nhận sự thật thôi mà." Linh Duật kéo Thố Sơ vào một lối nhỏ, vươn tay ôm lấy eo anh.

Cậu tựa cằm lên vai Thố Sơ, giọng đầy vẻ hối lỗi: "Em lại thấy, nếu có thể quay lại quá khứ, hôm đó em nhất định sẽ không nói những lời như vậy với anh, cũng sẽ không làm anh bị thương."

"Đồ ngốc." Thố Sơ xoa nhẹ gáy cậu, "Nếu lúc đó em không đẩy anh ra, thì có lẽ là do em không để tâm đến anh rồi."

Cũng đúng, Linh Duật thầm nghĩ, đoạn đường này nhìn thì như đi lòng vòng, đầy rẫy những sự cố ngoài ý muốn.

Nhưng mỗi bước đi đều không hề dư thừa. Chính những biến cố ấy đã khiến một Linh Duật nhút nhát trở nên dũng cảm, khiến một Thố Sơ lý trí phải tan chảy. Chỉ khi gỡ bỏ lớp vỏ bọc bảo vệ giả tạo, hai trái tim mới có cơ hội chạm vào nhau.

——

Linh Duật thích Côn Minh, nhưng cậu yêu Shangri

-La hơn. Kỳ nghỉ còn năm ngày, cậu không chút do dự theo Thố Sơ trở về.

Nhân Thanh – người bị "bỏ rơi" mấy tháng trời, cuối cùng cũng được diện kiến họ.

Bữa trưa được hẹn ở một quán nhỏ. Nhân Thanh đến muộn hơn một chút, vừa ngồi xuống đã tự phạt một ly. Linh Duật mặc chiếc áo hoodie màu cam, không biết có phải do nóng không mà mặt mũi trông rất hồng hào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!