"Đúng vậy." Thố Sơ rũ mắt cười khẽ một tiếng, "Anh yêu em."
Trái tim Khương Linh Duật khẽ run lên một nhịp, cậu im lặng nghe Thố Sơ tiếp tục bộc bạch.
"Anh chưa từng muốn từ bỏ em, nhưng thực tế đang bày ra trước mắt. Anh dường như không thể hoàn toàn vứt bỏ tất cả để vĩnh viễn ở lại Thượng Hải, và ngược lại, anh cũng không muốn em phải từ bỏ mọi thứ chỉ để đến tìm anh."
Lời nói của Thố Sơ quá mức thẳng thắn, cũng quá mức tàn nhẫn. Linh Duật không hề nghi ngờ tình cảm anh dành cho mình, nhưng Thố Sơ quá lý trí, cái vẻ lý trí ấy đôi khi khiến Linh Duật quên mất rằng anh là một người có đức tin vào Phật giáo.
"Em biết." Linh Duật khẽ đáp.
"Thố Sơ, nhưng anh biết không, ở Thượng Hải em vốn đã chẳng còn gì để lưu luyến cả. Em không người thân, không bạn bè, em đã từng bị thế giới này bỏ rơi. Chính lúc em tuyệt vọng nhất với cuộc đời này, anh đã xuất hiện và kéo em lại."
Đôi mắt Linh Duật nhanh chóng phủ một lớp màn sương mờ mờ: "Anh là tín ngưỡng duy nhất của em trên thế giới này."
"Anh xin lỗi." Thố Sơ không đành lòng nhìn cậu khóc, anh đứng dậy ngồi xuống cạnh cậu, sự lý trí của anh dường như lúc nào cũng vô tình làm tổn thương Linh Duật.
"Anh chỉ là không muốn vì anh mà em phải từ bỏ những cơ hội và lựa chọn tốt hơn cho tương lai thôi."
"Thố Sơ."
Linh Duật nhìn anh đăm đắm, ánh mắt nặng trĩu tâm tư: "Mỗi câu em nói đều là thật lòng. Đây không phải là từ bỏ, mà đối với em, đây chính là lựa chọn tốt nhất."
Ở một nơi không có lấy một chút chân tình, không có lấy một mảnh hạnh phúc, Linh Duật không thể sống nổi. Tín ngưỡng của cậu ở Shangri
-La, cậu được hồi sinh ở nơi này, hạnh phúc của cậu ở đây, vì thế cậu chỉ có thể ở lại nơi này mà thôi.
"Anh xin lỗi, Duật Duật."
Linh Duật tựa đầu vào vai Thố Sơ, khẽ lắc đầu: "Đừng nói xin lỗi nữa. Thố Sơ, anh sẽ mãi mãi yêu em chứ?"
Đây là lần đầu tiên Linh Duật dùng đến "đặc quyền tùy hứng" của mình. Cậu chưa bao giờ dám xa cầu bất kỳ ai sẽ ở bên mình mãi mãi, nhưng lần này, cậu muốn được cậy sủng mà kiêu một lần.
"Sẽ mãi yêu em, vợ ơi." Thố Sơ ghé sát tai cậu, thì thầm danh xưng ấy trong một không gian hoàn toàn tỉnh táo, không có hơi men cũng chẳng có d*c v*ng dẫn lối.
Linh Duật bị anh gọi đến mức ngượng chín người, vội rót một ly trà để bình ổn lại nhịp tim đang loạn nhịp.
—
Trước khi bắt đầu kỳ thực tập, Linh Duật quay lại Shangri
-La một chuyến để ở bên Thố Sơ một tuần, sẵn tiện đi bệnh viện tái khám. Thố Sơ khăng khăng muốn lái xe đưa Linh Duật đến Côn Minh.
Vì không muốn anh phải mệt mỏi cầm lái đường dài rồi lại quay về ngay, Linh Duật đã giữ anh lại thêm hai ngày nữa.
Ban ngày Linh Duật đi làm, buổi tối trở về căn phòng thuê đã có sẵn cơm ngon canh ngọt do chính tay Thố Sơ nấu.
Linh Duật cảm thấy mình đang trải nghiệm cuộc sống "vợ con đề huề, chăn ấm nệm êm" trong truyền thuyết, chỉ tiếc là không có sữa bò ở đây.
Những ngày hạnh phúc ấy chỉ kéo dài được hai ngày thì Thố Sơ phải quay về. Ở bãi đỗ xe ngầm của khu chung cư, dáng vẻ nũng nịu của Linh Duật thực sự quá đỗi gợi cảm, khiến Thố Sơ không nhịn được mà cùng cậu diễn một màn "xuân cung" nồng nhiệt ngay trong xe.
Linh Duật tựa vào ghế phụ đã được lau dọn sạch sẽ, vành mắt và chóp mũi vẫn còn ửng hồng.
Thố Sơ đang cúi người dọn dẹp băng ghế sau, bỗng nghe Linh Duật lí nhí một câu đầy vẻ uất ức: "Em đi làm muộn mất rồi."
"Anh đưa em đi." Thố Sơ mở cửa ghế lái, giúp cậu thắt dây an toàn rồi nhấn ga rời khỏi bãi đỗ xe.
Vốn dĩ đã giao kèo là sẽ chia tay ngay tại bãi đỗ xe vì Linh Duật sợ nếu anh đưa cậu đến tận chỗ làm, cậu sẽ không tài nào kiềm chế được cảm xúc của mình. Ai ngờ kế hoạch chẳng đuổi kịp biến hóa.
Xe dừng trước văn phòng vừa vặn giờ làm việc, Linh Duật trước khi xuống xe không quên trao cho Thố Sơ một nụ hôn ly biệt đầy quyến luyến. Trong lúc tách ra để lấy hơi, Linh Duật nói không rõ chữ: "Quốc khánh này em muốn về thăm Từ Tử Trừng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!