Chương 54: Nơi nào tâm an, nơi đó là quê hương

Đến giây phút thực sự phải chia xa, hai chữ "tạm biệt" vẫn chẳng ai nỡ thốt ra thành lời.

Ban đầu, Khương Linh Duật cứ ngỡ người không nỡ chỉ có mình cậu, người buồn bã cũng chỉ có mình cậu.

Nhưng rồi qua từng điếu thuốc cháy tàn trên tay Thố Sơ, qua những cái chạm mạnh bạo không chút nương tình của anh vào đêm cuối, cậu mới muộn màng nhận ra, anh cũng luyến tiếc cậu đến nhường nào.

Trở về căn chung cư không một bóng người ở Thượng Hải, cái không khí nóng ẩm nơi đây khiến Linh Duật cảm thấy không quen.

Trước khi đi, căn bếp của cậu đã được Thố Sơ lấp đầy đồ ăn. Buổi tối, Linh Duật nấu một bát mì đơn giản, không quên chụp ảnh gửi cho Thố Sơ "báo cáo".

Thố Sơ trả lời rất nhanh, ngay sau đó là một cuộc gọi video.

"Tuần sau em lại đến lịch tái khám rồi đúng không?" Qua màn hình, Thố Sơ vẫn đang ở quán cà phê, anh trốn vào phòng nghỉ, trên người vẫn mặc chiếc tạp dề in logo của quán.

"Hình như là vậy ạ." Linh Duật cố gắng nhớ lại, còn định mở lịch ra tính ngày.

Thố Sơ bị vẻ ngơ ngác của cậu làm cho bật cười, giọng điệu vừa bất lực vừa dịu dàng: "Đừng tính nữa, anh nhớ kỹ cả rồi, đến hôm đó nhớ gọi điện cho anh, anh sẽ ở bên cạnh em."

"Vâng."

Hai người đột nhiên rơi vào im lặng. Linh Duật ăn một miếng mì rồi mới nhìn lại màn hình: "Anh vẫn đang bận à? Anh ăn cơm chưa?"

"Anh chưa, lát nữa anh đi ngay đây."

"Dạ."

Linh Duật lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt anh qua màn hình, hồi lâu sau mới khẽ thốt lên: "Em nhớ anh quá."

Thố Sơ vươn tay như muốn chạm vào chóp mũi cậu qua lớp kính: "Đợi anh bận xong đợt này, anh sẽ bay đến Thượng Hải thăm em."

"Đừng mà anh."

Không ngờ đề nghị này lại bị Linh Duật bác bỏ ngay lập tức, "Anh đừng vất vả đi lại làm gì, đằng nào nghỉ hè cũng chỉ có hai tháng thôi mà."

"Được."

Thố Sơ đặt điện thoại lên bàn, tháo tạp dề xuống, trước khi tắt máy còn không quên dặn dò: "Thế em phải nghe lời, chăm sóc bản thân cho tốt đấy."

"Em biết rồi, biết rồi mà."

Linh Duật vờ như phát cáu: "Sao anh bỗng nhiên trở nên lẩm cẩm thế nhỉ?"

"Thế anh tắt máy đây, anh đi ăn cơm."

"Vâng." Linh Duật nhìn khuôn mặt tuấn tú phóng đại trên màn hình, rất muốn hôn anh một cái, nhưng lại sợ hành động đó trông hơi "b**n th**".

Tối hôm đó, Linh Duật hiếm khi không bị mất ngủ, nhưng cậu lại nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, cậu đang ở bờ biển, Thố Sơ đứng trên bãi cát cách đó không xa.

Cậu hào hứng chạy đến khoe với anh rằng mình muốn đi chơi nước. Sắc mặt Thố Sơ rất kỳ quái, nhưng Linh Duật không để ý. Cậu cứ thế chạy đi, chơi đùa thỏa thích.

Cậu chơi vui đến mức quên cả lối về, rồi vô tình ngủ quên sau một tảng đá lớn. Khi tỉnh dậy, cậu thấy Thố Sơ đang ngồi cạnh mình. Cậu định vươn tay ôm anh, thì phát hiện vành mắt anh đỏ hoe, anh đang khóc. Linh Duật cuống quýt định hỏi anh có chuyện gì, thì đã bị anh ôm chặt lấy.

Anh dùng chất giọng run rẩy mà Linh Duật chưa từng nghe thấy bao giờ: "Anh cứ ngỡ em nhảy xuống đó rồi. Lúc đi em cười với anh như thế, anh không tìm thấy em, anh cứ tưởng em đã nhảy xuống rồi…"

Linh Duật ngẩn người, cậu không hiểu sao anh lại nghĩ vậy. Chẳng phải cậu cười là vì được đi chơi cùng anh sao?

"Không đâu, em cười là vì em thấy vui mà."

Linh Duật vỗ về lưng anh, an ủi. Thố Sơ lại cố chấp nói: "Lần trước em trông cũng rất vui, nhưng em đã lừa anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!