Chương 50: Lời tỏ tình dành cho em

"Chắc chắn là không đẹp bằng anh rồi." Khương Linh Duật nghĩ thầm, trong mắt cậu, chẳng ai có thể đẹp trai hơn Thố Sơ cả.

"Thế thì phải làm sao bây giờ?"

Thấy ai kia vẫn còn ủ rũ không vui, Thố Sơ trêu chọc: "Hay là em nhốt anh ở trong nhà luôn cho xong nhỉ?"

Trong đôi mắt ấy, ánh sáng dịu dàng như vạn khoảnh hồ thu bỗng chốc dao động mạnh mẽ. Ánh nhìn dần trở nên mềm mại, nhưng tiếng tim đập lại mỗi lúc một rõ ràng hơn.

"Không cần đâu." Linh Duật cố nén nhịp tim vẫn chưa bình ổn mà thu hồi tầm mắt.

Thố Sơ là cơn gió phóng khoáng trên thảo nguyên, sao có thể bị nhốt lại được chứ.

Thố Sơ nắm tay cậu đi thêm một đoạn đường. Họ vẫn trò chuyện như bình thường, nhưng không khí quanh Linh Duật cứ bao trùm một sự ngượng ngùng khó tả.

Cái cảm giác không tên ấy vừa ngang ngược vừa dịu dàng dây dưa lấy cậu, khiến cậu lúng túng chẳng biết làm sao. Thố Sơ định nói gì đó, rồi lại thôi.

"Em đợi anh một chút nhé." Thố Sơ dừng bước, bảo Linh Duật đứng bên đường chờ mình.

Mười phút sau, Thố Sơ quay lại với một bó hoa hồng nhiều nụ lớn đến mức che khuất cả dáng người anh. Linh Duật ngơ ngác nhìn người đàn ông đang sải bước đầy phong trần tiến về phía mình. Nhìn theo hướng anh đi tới, cậu mới nhận ra phía đối diện có một cửa hàng hoa.

"Sao… sao tự nhiên anh lại mua hoa?" Linh Duật nhìn bó hoa khổng lồ chắn giữa hai người, định giúp anh cầm lấy nhưng bị Thố Sơ từ chối.

Anh không trả lời, chỉ mỉm cười, một tay ôm hoa, một tay dắt tay Linh Duật.

"Về nhà thôi."

Linh Duật đẩy cửa viện, Thố Sơ ôm hoa đi thẳng lên lầu, ngay sau đó là tiếng va chạm của thủy tinh. Đứng dưới sân một hồi lâu để lấy lại bình tĩnh, Linh Duật mới theo tiếng động mà đi lên.

Mấy vỏ chai rượu đặt dưới sàn nhà giờ đã được cắm đầy hoa, bên cạnh Thố Sơ vẫn còn một dãy chai lọ được xếp ngay ngắn.

"Sao tự nhiên anh lại mua hoa thế?" Đây là lần thứ hai cậu hỏi câu này.

"Vì hoa cũ héo rồi." Thố Sơ đặt chiếc bình đã cắm xong lên bàn, kéo Linh Duật ngồi xuống cạnh mình. Chẳng mấy chốc, cả phòng khách và phòng ngủ đều ngập tràn sắc đỏ cam rực rỡ.

Trên mảnh đất khô cằn, bỗng nhiên được rắc đầy hạt giống. Tiếc rằng nó đã hoang vu quá lâu, chẳng thể nảy ra mầm mới. Thế là Thố Sơ giúp nó xới đất bón phân, kiên nhẫn đợi đất đai màu mỡ trở lại để hoa nở khắp chốn.

Linh Duật lại hóa thân thành cậu bé "mười vạn câu hỏi vì sao": "Thế nếu hoa lại héo thì sao ạ?"

"Thì lại tỏ tình với em."

Hơi thở bỗng nghẹn lại, Linh Duật mất một lúc mới chớp chớp mắt, chậm rãi thốt lên: "Tỏ… tỏ tình á? Chẳng phải đã nói rồi sao?"

Thố Sơ chẳng hề bận tâm, anh lại gần Linh Duật, dùng đôi tay nâng khuôn mặt cậu lên. Trên người Thố Sơ vương vấn mùi hoa nhàn nhạt, động tác của anh dịu dàng như thể đang nâng niu món bảo vật quý giá và dễ vỡ nhất thế gian.

Trong khoảnh khắc đó, Linh Duật cảm thấy trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu nghe thấy tiếng mạch máu đập điên cuồng, cảm giác như xung quanh mình cả thế giới đều đang nở hoa.

"Chưa đủ đâu."

Thố Sơ cúi đầu khẽ h*n l*n ch*p m** Linh Duật, ôn tồn nói: "Em không cần phải lo lắng rằng bản thân mình không tốt."

"Dạ?"

Trước vẻ mặt ngơ ngác của Linh Duật, Thố Sơ tựa trán vào trán cậu: "Muốn ghen thì cứ ghen đi. Anh thích nhìn em ghen, đừng bao giờ cảm thấy mình làm vậy là sai."

Cổ hơi mỏi vì phải ngửa đầu quá lâu, Linh Duật tựa cằm lên vai Thố Sơ, sống mũi không kìm được mà cay cay. Khi được thiên vị và bao dung, người ta luôn không tự chủ được mà thấy tủi thân.

"Anh không thấy em phiền, không thấy em kỳ quặc sao?" Linh Duật nói lí nhí.

"Không bao giờ." Thố Sơ khẳng định chắc nịch, "Ghen chẳng phải là minh chứng cho việc em để tâm đến anh sao? Anh nên thấy vui mới đúng, chứ sao lại trách em được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!