Vừa bước ra khỏi sân bay, Khương Linh Duật đã thấy ngay Nhân Thanh đang đứng chờ bên lề đường. Hắn đeo một chiếc kính râm to bản, niềm nở vẫy tay chào họ.
Tâm trạng Linh Duật rất phấn chấn, cậu mỉm cười chào lại. Ánh mắt Nhân Thanh đảo qua hai người một lượt, rồi khi chạm phải cái nhìn của Thố Sơ, anh ta tinh quái nhướng mày đầy ẩn ý.
Thố Sơ khẽ nhếch môi, phớt lờ cái nhìn trêu chọc của bạn mình, tự nhiên vòng tay ôm lấy vai Linh Duật.
Chiếc xe đậu ngay bên đường, Linh Duật kéo cửa ghế sau định ngồi vào thì Thố Sơ đã nhanh chân chen lên ngồi ngay sát cạnh cậu. Linh Duật ngơ ngác nhìn ghế phụ phía trước vẫn còn trống không, Nhân Thanh lập tức bật cười thành tiếng, giở giọng trêu chọc:
"Ái chà, cái ghế phụ này của tôi không xứng với ngài đúng không?"
"Tài xế nói hơi nhiều rồi đấy." Thố Sơ thản nhiên đáp trả.
"Được rồi, thế hai vị muốn đi đâu đây?"
Thố Sơ vẫn đưa Linh Duật về nhà trước. Rời đi hơn hai tháng trời, khi nghe tiếng chìa khóa lạch cạch xoay trong ổ, lòng Linh Duật không nén nổi sự mong chờ. Cánh cửa vừa đẩy ra, Linh Duật sững sờ trước một khoảng trời hải đường rực rỡ.
Cây hải đường mà Thố Sơ tự tay vun trồng năm nào giờ đã trổ hoa kín cành, tán cây đổ bóng xuống sân nhà, tạo nên một khung cảnh vừa lạ lẫm vừa khiến tim người ta đập lỗi nhịp.
"Em thấy rồi." Linh Duật khẽ nói.
"Thấy gì cơ?"
"Em thấy mùa xuân của Shangri
-La rồi."
Linh Duật cong mắt mỉm cười nhìn Thố Sơ: "Thấy cả mùa xuân mà anh đã đích thân gieo xuống nơi này."
Chàng thiếu niên vốn định vùi mình trong tuyết lạnh mùa đông, giờ đây đã thực sự tái sinh vào mùa xuân năm ấy.
Thố Sơ cũng có chút ngẩn ngơ. Lúc đó anh từng lo Linh Duật sẽ chẳng kịp đợi đến ngày hải đường nở hoa, vậy mà giờ đây, anh lại dùng một thân phận khác để đích thân mở cánh cửa này đón cậu vào lòng.
Hôm nay chưa phải bắt đầu công việc, sau nửa ngày di chuyển mệt mỏi, Linh Duật xách hành lý đi thẳng lên lầu.
Thố Sơ vẫn mải mê loay hoay với đám hoa cỏ ngoài sân, cho đến khi nghe thấy tiếng động trên lầu mới buông xẻng chạy lên. Anh sững lại ngay sau lưng Linh Duật.
Trên chiếc giường vốn được trải phẳng phiu của Linh Duật, lớp chăn bị lún xuống thành một hình dáng quen thuộc, hình dáng ấy vừa vặn y hệt thân hình của người đang đứng phía sau cậu.
Linh Duật thoạt đầu giật mình suýt đánh rơi cả vali, nhưng khi định thần lại, lòng cậu như được rót mật. Trên giường vẫn còn đặt một chiếc máy tính bảng, chuyện gì đã xảy ra ở đây trong lúc cậu vắng mặt chẳng nói cũng rõ.
Cậu quay lại, ung dung nhìn Thố Sơ. Thấy vẻ mặt "khó nói thành lời" của anh, Linh Duật phải cố gắng lắm mới nhịn được cười.
"Anh nhớ em đến thế cơ à?" Linh Duật dùng đôi mắt trong veo vô hại của mình nhìn chằm chằm Thố Sơ, giọng điệu đầy vẻ trêu đùa.
Thố Sơ vốn là người sĩ diện, im lặng vài giây, anh hiếm khi để lộ vẻ lúng túng: "Chỗ này… ánh sáng tốt hơn thôi."
"Vâng." Linh Duật gật đầu, chẳng buồn bóc mẽ anh.
Cậu đi tới nhặt chiếc máy tính bảng trên giường lên, nó đã cạn sạch pin và tự động tắt nguồn từ lâu.
"Em có muốn chợp mắt một lát không? Nhà lâu không có người nên hơi bụi, để anh đi dọn dẹp một chút."
"Em làm cùng anh, giờ em cũng chưa buồn ngủ."
Linh Duật đặt vali xuống, cùng Thố Sơ ra sân.
Chiếc ghế nằm mà cậu thường ngồi đã bám một lớp bụi dày, Linh Duật nghiêm túc cầm khăn lau sạch sẽ.
Thố Sơ tỉa tót hoa cỏ và quét sân, Linh Duật lau chùi bụi bẩn, trông họ chẳng khác gì một cặp tình nhân đã chung sống bên nhau từ rất lâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!