Chương 47: Cứ bơi mãi cho đến khi biển xanh trở lại

Ở góc độ mà Khương Linh Duật không thể nhìn thấy, Thố Sơ khẽ mấp máy môi, không thốt nên lời nhưng rõ ràng là hai chữ:

"Nói dối."

Hắn vuốt dọc theo sống lưng của Linh Duật, từng chút một, như muốn khảm người này vào sâu trong cơ thể mình.

"Em muốn mình tốt hơn." Thố Sơ nói với giọng khẳng định, "Việc em sẵn lòng nói ra cho anh biết, chứng tỏ em tin tưởng anh. Đã tin anh rồi, thì cũng hãy thử tin tưởng chính mình một lần xem sao."

"Nhưng em sợ lắm." Linh Duật vùi mặt vào vai Thố Sơ, cảm xúc dần trở nên bình ổn hơn.

Cậu giống như đang kể lại một sự thật hiển nhiên, mà nhân vật chính trong câu chuyện ấy dường như chẳng phải là cậu.

"Em thường xuyên không kiểm soát được bản thân, không ngăn nổi cơn thèm ăn vô độ, và cũng chẳng thể ngăn được ý muốn tìm đến cái chết."

"Em thường xuyên cảm thấy khó thở. Em cứ ngỡ mình sẽ chẳng biết sợ là gì, hoặc lẽ ra phải chai sạn từ lâu rồi mới đúng. Thế nhưng, em đã đánh giá cao bản thân mình quá. Em sợ rằng nếu mình thực sự chết đi, anh sẽ lo lắng đến phát điên."

Trong lòng Thố Sơ sớm đã dâng trào ngàn vạn lời muốn nói, nhưng hắn cố kìm nén lại, chỉ im lặng lắng nghe Linh Duật giải bày.

"Dạo gần đây em hay nghĩ, nếu bây giờ mình chết đi thì cũng chẳng có gì nuối tiếc. Được gặp anh trong những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời, em thực sự rất vui. Nếu không quen anh, có lẽ bốn tháng trước em đã chết rồi, chết trong sự đau đớn cùng cực."

Ở trong vòng tay Thố Sơ rõ lâu, nhưng thân nhiệt của Linh Duật vẫn rất thấp, đôi bàn tay lạnh ngắt đến xót lòng. Thố Sơ chỉ biết bao bọc lấy tay cậu trong lòng bàn tay mình để sưởi ấm.

"Ông trời dường như lúc nào cũng bất công với em. Em đã hạ quyết tâm phải sống thật tốt, vậy mà nó cứ hết lần này đến lần khác tìm cách đối nghịch."

"Lỗi của anh." Thố Sơ nắm chặt tay Linh Duật. Tuyến phòng thủ trong lòng hắn dần sụp đổ theo từng lời bộc bạch bình thản của cậu.

"Lẽ ra anh nên kiên định hơn, nên giữ chặt lấy em sớm hơn mới phải."

Linh Duật khẽ cười, nắm lại tay Thố Sơ như để trấn an hắn.

"Không trách anh được, chỉ là do trước đây em cứ mãi trốn tránh thôi."

Linh Duật dường như đã hạ quyết tâm. Cậu muốn tự tay rạch bỏ lớp da thịt của mình, phơi bày cả bộ xương trắng ở bên trong cho Thố Sơ nhìn thấy.

"Em từng gặp rất nhiều ảo giác, em từng ảo tưởng rằng sẽ có người yêu thương mình. Thế nên khi anh nói thích em, em đã sợ đó chỉ là giả dối. Nhưng dù có là giả, em cũng chẳng nỡ rời xa. Em sợ nếu mình thực sự ra đi, anh sẽ buồn lắm."

Nếu có thể quay lại từ đầu, cậu thà rằng Thố Sơ không quen biết mình, cũng đừng nảy sinh tình cảm với mình. Dù cho cậu có chết lặng lẽ trong đêm đông năm ấy, vẫn tốt hơn là để Thố Sơ phải sống những ngày tháng dài đằng đẵng phía sau mà không thể nào nguôi ngoai.

"Anh là thật lòng." Thố Sơ khẽ điều chỉnh tư thế, để tai của Linh Duật áp sát vào lồng ngực mình.

"Nghe thấy gì không?"

"Vâng, vẫn giống như lần đầu tiên."

"Cái gì cơ?"

Thố Sơ không hiểu câu nói không đầu không đuôi này của Linh Duật có ý nghĩa gì.

Linh Duật không giải thích thêm, lần trước cậu cố tình lắng nghe nhịp tim của Thố Sơ như thế này là vào cái đêm cậu thú nhận mọi chuyện về Từ Tử Trừng. Ngày hôm đó, cũng tựa vào người Thố Sơ, chính nhịp đập ấy đã khơi dậy trong cậu niềm khao khát được tồn tại.

Ngày hôm sau, Linh Duật không đi học mà quay lại bệnh viện một lần nữa. Những buổi tư vấn tâm lý đối với cậu hiện tại chưa mang lại kết quả rõ rệt, nên cậu chỉ có thể đi làm một đợt kiểm tra chuyên sâu hơn.

Khi kết quả trả về, mọi thứ đều nằm trong dự tính. Bác sĩ khuyên cậu nên đi ra ngoài nhiều hơn, thay đổi môi trường sống. Nhưng vì vướng bận thực tế, việc này chỉ có thể tạm thời xếp vào kế hoạch tương lai.

Chân của Thố Sơ hồi phục rất tốt, ngay ngày đầu tiên có thể chạm đất đi lại, hắn đã kéo Linh Duật đi công viên đại dương.

"Sao anh lại nảy ra ý định đi công viên đại dương thế?" Trên toa tàu điện ngầm đông đúc, hai người đứng nép vào một góc. Linh Duật đứng chắn trước người Thố Sơ, cẩn thận che chở cho hắn.

"Em từng đi bao giờ chưa?" Thố Sơ hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!