Chương 45: Những đứa trẻ khác biệt

Sáng sớm hôm sau, Khương Linh Duật xin nghỉ học để tới đón Thố Sơ xuất viện. Thố Sơ chỉ mang theo một chiếc túi duy nhất, bên trong đựng vài bộ quần áo thay giặt, nhưng hắn không ngăn cản khi Linh Duật chủ động giúp mình.

Căn hộ Linh Duật thuê nằm ở một vị trí rất đẹp. Thố Sơ không thông thạo Thượng Hải, nhưng nhìn những kiến trúc dọc đường đi, hắn cũng có thể đoán ra phần nào sự đắt đỏ của khu vực này.

Căn hộ nằm ở tầng hai, có ba phòng ngủ và một phòng khách, tông màu chủ đạo là trắng và gỗ sồi tự nhiên. Trông nó dịu dàng và sạch sẽ, hệt như cảm giác mà Linh Duật mang lại cho người khác.

"Anh ở phòng này đi." Linh Duật đẩy cửa căn phòng đối diện phòng khách. Căn này ánh sáng không tốt bằng hai phòng kia, nhưng bù lại nó nằm cách xa mặt đường, rất yên tĩnh.

Vốn dĩ Linh Duật định ở phòng đó, nhưng sợ Thố Sơ chê ồn nên tối qua cậu đã vội vàng dọn sang phòng ngủ chính, để trống căn phòng này cho hắn.

"Hôm nay em không có tiết sao?" Thố Sơ đặt túi lên bàn, tựa vào khung cửa đi ra ngoài.

"Hết rồi." Linh Duật vốn chỉ có tiết buổi sáng, xin nghỉ xong là có thể nghỉ ngơi cả ngày.

Thố Sơ gật đầu, liếc mắt nhìn về phía bếp. Căn bếp thiết kế theo kiểu bán mở, có một quầy bar nhỏ. Tiện nghi rất đầy đủ, đúng như Linh Duật nói là có thể xách vali vào ở ngay.

"Muốn ăn gì nào?" Thố Sơ hỏi.

"Hả?" Linh Duật đang nhìn ra cửa sổ thẫn thờ, nghe Thố Sơ hỏi liền ngơ ngác chớp mắt.

"Anh hỏi em, trưa nay muốn ăn gì?" Một chân của Thố Sơ phải chịu lực hơi mỏi, hắn dứt khoát tựa hẳn người vào khung cửa.

"Gì cũng được ạ." Linh Duật nói rồi chột dạ đi tới mở tủ lạnh. Bên trong trống trơn, ngay cả một chai nước khoáng cũng không có.

Cậu vội vàng đóng sầm cửa tủ lạnh lại, nhìn Thố Sơ: "Hay là… mình gọi đồ về nhà đi?"

Cậu có quá nhiều hành động nhỏ tố cáo sự bối rối. Thố Sơ nhướng mày nhìn, Linh Duật quẫn bách quay đi, giả vờ hí hoáy bên chiếc máy pha cà phê. Thố Sơ rất thích ngắm vẻ mặt này của cậu, định bước tới trêu chọc vài câu nhưng nhìn chiếc nạng để ngoài cửa, hắn lại không đành lòng để bản thân mất hình tượng mà nhảy lò cò bằng một chân. Do dự hai giây, hắn chọn cách bám tường rồi ngồi xuống bàn ăn cạnh quầy bar.

"Trong nhà có nguyên liệu gì không?"

Linh Duật quay lại, ấp úng hồi lâu mới thú nhận trong nhà chỉ có mỗi một túi gạo, chính là túi gạo cậu mua để nấu cháo cho hắn lần trước.

"Em cũng mới dọn tới đây hai ba ngày, chưa kịp sắm sửa gì." Chủ yếu là vì cậu không ngờ Thố Sơ lại dọn đến ở cùng, càng không ngờ hắn vừa đến đã đòi nấu cơm.

"Hay là… hay là gọi đồ về đi." Thố Sơ vừa mới xuất viện, Linh Duật không nỡ để hắn vào bếp, mà đi ra ngoài ăn thì chân cẳng hắn lại không tiện.

"Đưa nạng cho anh mượn một chút." Linh Duật không hiểu hắn định làm gì nhưng vẫn mang nạng lại cho hắn.

Có nạng, Thố Sơ đi lại dễ dàng hơn nhiều. Hắn chậm rãi di chuyển vào bếp, mở hết các tủ ra xem, đúng thật là trống rỗng. Mãi cho đến khi hắn đẩy cái tủ trên cùng ra, bên trong có mấy thùng mì ăn liền và vài túi bánh quy.

Thấy sắc mặt Thố Sơ trầm xuống, Linh Duật vội vàng giải thích: "Cái đó… mấy hôm trước em ghé cửa hàng tiện lợi mua đại thôi."

"Khương Linh Duật."

Giọng Thố Sơ không rõ vui buồn, "Mỗi ngày em chạy quãng đường xa như vậy để đưa canh cho anh, còn chính mình thì ở nhà ăn mì gói sao?"

"Em…" Linh Duật rũ mắt, trông đáng thương vô cùng.

"Em có một mình, cũng chẳng buồn ăn uống gì."

"Bạn bè em đâu?" Thố Sơ chỉ thuận miệng hỏi vậy, vì hắn nghĩ khi Linh Duật trở lại Thượng Hải, cậu sẽ quay về với nhịp sống bình thường của mình. Linh Duật nhẹ nhàng đóng cửa tủ lại, ngữ khí nhẹ tênh như không hề bận tâm:

"Em không có bạn bè."

Thố Sơ khựng lại, đứng ngây ra đó. Rồi hắn nghe thấy Linh Duật nói khẽ: "Người bạn thân nhất của em… đã qua đời rồi."

"Trong nhà có nước không?"

"Có ạ." Linh Duật gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!