"Được voi đòi tiên" đó là kết luận mà Khương Linh Duật rút ra được sau khi chăm sóc Thố Sơ tròn một tuần.
Thố Sơ của hôm nay thì chê canh quá nhiều dầu mỡ, ngày mai lại ngại bỏ quá nhiều bột ngọt.
Mỗi lần như vậy, Khương Linh Duật chỉ có thể lẳng lặng gạch tên quán ăn bị hắn chê ra khỏi danh sách, dù đó đều là những quán có lượt đánh giá rất cao.
Có một ngày, Khương Linh Duật đến muộn hơn thường lệ. Thố Sơ nhớ rất rõ thời khóa biểu của cậu, hôm nay cậu không có tiết.
Ngay khi Thố Sơ bắt đầu nghi ngờ có phải cậu lại bỏ chạy rồi không, thì Khương Linh Duật mới khoan thai xuất hiện. Cậu mang theo một chiếc hộp cơm hai tầng, tổng cộng có bốn món, mà món nào trông cũng… rất khó coi.
Đây là vì hắn quá bắt bẻ, nên cậu cố ý trả thù sao?
"Đói lắm rồi phải không?" Linh Duật đến muộn hơn một tiếng so với mọi khi, cậu nhìn nửa thanh chocolate còn sót lại trên bàn với vẻ áy náy, rồi bẻ đôi đôi đũa đưa tới trước mặt Thố Sơ.
Thố Sơ trước giờ chưa từng thực sự giận cậu, nhưng hắn vẫn muốn giả vờ dỗi một chút. Linh Duật cũng không nản, cứ thế giơ đũa chờ đợi. Chưa đầy hai phút, Thố Sơ đã đưa tay nhận lấy.
"Đây là… đặc sản vùng nào vậy?" Thố Sơ ngoài miệng vẫn không chịu thua, nhưng đũa đã đưa tới gắp một cọng rau xanh. Rau xào đã già lại còn hơi cháy, ăn vào thấy cả vị cơm cháy khét lẹt.
"Tôi đã cho rất ít muối và dầu rồi mà." Linh Duật lầm bầm một câu, rồi đưa tay định lấy lại đôi đũa từ tay Thố Sơ.
"Thôi đừng ăn nữa, anh muốn ăn gì tôi đi mua cái khác cho."
Ngay khi Linh Duật định giật lấy đôi đũa, Thố Sơ chợt thấy trên mu bàn tay cậu có một vệt đỏ dài. Theo bản năng, hắn túm chặt lấy cổ tay Linh Duật, đôi đũa rơi xuống sàn nhà kêu lanh lảnh.
"Làm sao vậy?" Linh Duật ngơ ngác nhìn hắn.
"Tay bị làm sao thế này?" Ánh mắt Thố Sơ dán chặt vào vệt đỏ đó.
"Chỉ là sơ ý bị xước thôi." Linh Duật không muốn hắn biết cảnh tượng binh hoang mã loạn của mình lúc nấu cơm, cậu cố vùng vẫy định xoay cổ tay để giấu vết thương đi.
Cổ tay lật lên, nơi đó cũng đầy những vết sẹo màu hồng nhạt nông sâu khác nhau. Tim Linh Duật run lên, cậu dùng sức thoát khỏi sự kìm kẹp của Thố Sơ.
"Tôi không có tự hại mình, thật đấy."
Thố Sơ im lặng hồi lâu, ánh mắt lạnh lùng bỗng hiện lên vẻ suy tư, pha lẫn một nỗi ưu sầu khó giải tỏa.
"Khương Linh Duật, đừng gạt tôi."
Không có chất vấn, không có cầu xin, Thố Sơ đứng ở một vị trí bình đẳng, dùng ngữ khí bình thản nhất để nói ra thỉnh cầu của mình.
Linh Duật sinh ra đã khao khát sự công bằng, nhưng cậu chưa bao giờ được đối xử bình đẳng. Sự chất vấn sẽ khiến cậu hoảng loạn, còn sự cầu xin sẽ làm cậu bỏ chạy.
"Cậu có thể nói là cậu không muốn cho tôi biết, nhưng đừng lừa tôi."
Mặt hồ tĩnh lặng bỗng tan ra, Linh Duật như kẻ trôi nổi trên mặt nước, khao khát tìm được một con thuyền nhỏ để bấu víu.
"Tôi không lừa anh."
Đối diện với đôi mắt ấy, Linh Duật không thể cự tuyệt, cũng không thể nói dối.
"Chỉ là thấy anh không thích đồ ăn mua ở tiệm, nên tôi muốn tự mình thử xem sao. Anh cũng biết tay nghề của tôi rồi đó, lúc nãy vô ý làm vỡ cái đĩa nên bị xước một chút."
"Cậu tự làm sao?" Thố Sơ nhìn lại những món ăn trên bàn, đột nhiên thấy chúng thuận mắt hơn hẳn.
"Ừm."
Linh Duật khom lưng nhặt đôi đũa lên, "Không ngon thì đừng ăn."
"Ngon mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!