Chương 43: Lấy lùi làm tiến

"Kẻ lừa đảo" đang ngồi bên mép giường, không nói một lời mà nhìn chằm chằm vào cái chân phải bó bột dày cộp của Thố Sơ. Mới mấy tiếng trước, chính cậu còn nói vĩnh viễn không muốn gặp lại người ta, vậy mà giờ đây đuổi thế nào cũng không chịu đi.

Thố Sơ liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã quá nửa đêm. Hắn tương đối may mắn, ngoài việc gãy xương thì không gặp vấn đề gì khác, ngay cả vết thương ngoài da cũng không có.

Nhưng cú ngã đó thực sự rất mạnh, đến giờ sau lưng hắn vẫn còn đau âm ỉ. Thố Sơ khẽ nhíu mày, Khương Linh Duật liền theo bản năng đứng bật dậy khỏi ghế.

"Cậu về đi, ngày mai còn phải đi học." Thố Sơ điều chỉnh tư thế, chuyển từ nằm ngửa sang nằm nghiêng bên trái, cảm giác đau ở lưng mới giảm bớt đôi chút.

"Tôi không yên tâm."

"À…"

Thố Sơ khẽ cười, "Chẳng phải cậu nói không bao giờ muốn gặp lại tôi sao? Hiện tại tôi đồng ý rồi đó."

"Anh bị thương là vì tôi." Linh Duật bướng bỉnh đáp.

Thố Sơ không để tâm: "Ai nói là vì cậu? Chiếc vali đó có phải do cậu ném đâu."

"Anh đang đánh tráo khái niệm."

Lời này vừa thốt ra, Thố Sơ liền im lặng. Tác dụng của thuốc tê vẫn còn dư âm, hắn mệt mỏi nhắm mắt lại, không nhìn Linh Duật nữa. Thố Sơ vừa vặn quay lưng về phía cậu, hắn cứ thế nhắm mắt, mặc kệ Linh Duật muốn đi hay ở.

Khương Linh Duật cứ như vậy ở bên cạnh hắn suốt nửa đêm. Mặc kệ việc cậu hành động cảm tính lao ra khỏi nhà hàng khiến Thố Sơ phải đuổi theo dẫn đến bị thương, hay rõ ràng Thố Sơ có cơ hội né tránh nhưng vẫn đỡ cho cậu một nhịp, dù là loại nào, đó cũng là cái gai trong lòng cậu.

Có đôi khi cậu thực sự chán ghét chính mình, cứ lo được lo mất rồi lại bướng bỉnh. Vì sợ mất đi nên mới đẩy tất cả mọi người ra xa, rõ ràng trong lòng đau khổ đến muốn chết, vậy mà vẫn vì chút lòng tự tôn hèn mọn kia mà cứng miệng, cố chấp nói ra những lời tổn thương.

Rõ ràng cậu chẳng có gì cả, lẽ ra càng phải tranh thủ giữ lấy, nhưng hễ bị từ chối là cậu lại từ bỏ mọi khả năng.

Phải coi như chưa từng nói gì mà hòa hảo như xưa sao? Điều đó chẳng thực tế chút nào, hơn nữa như vậy thật quá bất công. Trên đời không có kẻ nào khốn nạn như cậu, không thể đâm vào tim người ta một nhát rồi thản nhiên rút ra như không có chuyện gì.

Miên man suy nghĩ đến tận cuối đêm, Linh Duật ngủ thiếp đi trên ghế. Khi thuốc tê hết tác dụng, Thố Sơ bị cơn đau làm cho tỉnh giấc. Hắn nhận ra phía sau không còn động tĩnh, định xoay người lại xem thử nhưng việc đó có chút gian nan.

Đoán là Linh Duật đã ngủ, hắn không xoay sở nữa vì sợ tiếng động lớn làm cậu thức giấc. Nhưng đã tỉnh rồi thì hắn không tài nào ngủ lại được.

Vừa qua 7 giờ sáng, bệnh viện đã bắt đầu nhộn nhịp. Linh Duật vốn chỉ ngủ chập chờn nên tỉnh dậy rất nhanh, ngược lại Thố Sơ đến gần hừng đông mới ngủ thiếp đi.

Chờ bác sĩ khám phòng xong và xác nhận không có vấn đề gì, Linh Duật đặt cặp lồng lên tủ đầu giường, rón rén vào nhà vệ sinh rửa mặt mũi rồi quay về trường học.

Cả ngày hôm đó, hai người không hề liên lạc. Đến tận chiều, Linh Duật mới xách theo một chiếc cặp lồng khác xuất hiện tại phòng bệnh. Thố Sơ không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của cậu, hắn tựa lưng vào giường bệnh, lặng lẽ dõi theo Linh Duật.

Vừa vào phòng, Linh Duật liền nhấc chiếc cặp lồng trên bàn lên xem, thấy nó đã trống không, lại liếc qua hộp cơm dùng một lần trong thùng rác. Cuối cùng, cậu mới mở chiếc cặp lồng mình mang tới. Là canh cá diếc nấu đậu phụ, nước canh đậm đà nhưng không ngấy.

Thố Sơ nhướng mày nhìn Linh Duật, trêu chọc: "Cậu nấu à?"

Linh Duật ngẩn ra, rõ ràng Thố Sơ biết cậu không biết nấu ăn, nhưng cậu vẫn phối hợp lắc đầu. "Tôi mua ở tiệm đóng gói mang về."

Một đáp án không nằm ngoài dự kiến, nhưng mặt Thố Sơ vẫn thoáng hiện lên tia thất vọng. Hắn ăn canh chậm lại, mới được nửa bát đã đặt thìa xuống.

"Không ngon sao?" Linh Duật mờ mịt nhìn hắn, đây là quán nấu canh ngon nhất mà cậu biết, phải đi một quãng đường rất xa mới mua được.

"Sau này cậu không cần mang canh tới nữa, hộ sĩ sẽ mua cơm ở nhà ăn bệnh viện cho tôi."

Câu nói của Thố Sơ lại khiến Linh Duật ngẩn người. Cơm nhà ăn bệnh viện từ trước đến nay nổi tiếng là tốt cho sức khỏe nhưng rất khó nuốt, cậu đã nằm viện nhiều lần nên hiểu rất rõ.

"Vậy anh muốn ăn gì? Ngày mai tôi mang tới."

Thấy cậu phớt lờ lời mình nói, thần sắc Thố Sơ trở nên nghiêm trọng. Dáng vẻ cẩn trọng và thuận tùng này của Linh Duật khiến hắn khó hiểu.

Tại sao cái kẻ hung hăng ngày hôm qua bỗng dưng biến mất? Nhưng dường như Linh Duật lúc này mới là người mà hắn quen thuộc, quen thuộc đến đau lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!