Sống lưng Khương Linh Duật hơi chùng xuống, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Thố Sơ, cậu lại theo phản xạ tự nhiên mà đứng thẳng người lên.
"Điện thoại cậu tắt máy, tôi sợ cậu không tìm thấy tôi." Thố Sơ đứng thẳng dậy, nhìn Linh Duật bằng ánh mắt rất phức tạp.
"Ừm."
Điện thoại của Linh Duật đã sập nguồn không lâu sau khi gửi tin nhắn cho Thố Sơ. Người ngoài có thể vào trường tham quan, và cũng chính cậu là người đã nói với Thố Sơ rằng mình sẽ đến hội trường. Đang là tháng Ba, vậy mà Linh Duật lại cảm thấy làn da dưới lớp áo lạnh đến mức nổi một tầng da gà.
Cậu siết chặt quai đeo ba lô, né tránh tầm mắt của Thố Sơ, nhẹ giọng nói: "Hôm nay tôi không muốn nói chuyện lắm, để lần sau đi."
Trong lòng cậu đã đưa ra quyết định, "lần sau" chỉ là lời khách sáo, sẽ không bao giờ có lần sau nữa.
Nếu lúc nhận được tin nhắn của Thố Sơ, Linh Duật còn chút dũng khí để bước tiếp, thì hiện tại chút dũng khí ấy đã hoàn toàn tan biến. Cậu không hỏi Thố Sơ có nghe thấy gì không, hay nghe được bao nhiêu, chỉ lẳng lặng cúi đầu đi xuyên qua dãy hành lang dài dằng dặc.
Hành lang quá hẹp, đi suốt một đoạn cũng không thấy nổi một ô cửa sổ. Linh Duật chưa bao giờ thấy ánh đèn trần trên đỉnh đầu lại khiến người ta áp lực đến thế. Cuối cùng cũng đi hết đoạn đường, hít thở bầu không khí bên ngoài, cậu mới thấy máu trong người mình bắt đầu lưu thông trở lại.
Trên đường rất đông người qua lại, Linh Duật có thể nghe thấy một tiếng bước chân vẫn luôn đi theo mình. Chủ nhân của tiếng bước chân ấy rất chừng mực, luôn duy trì một khoảng cách an toàn với cậu.
Khi Linh Duật đi vào công viên, tiếng bước chân phía sau dần biến mất trên thảm cỏ cách âm.
Cậu ngồi xuống chiếc ghế dài bên hồ, lặng lẽ nhìn ra xa phát ngốc. Tháng Ba, khắp nơi đều là một màu xanh lục. Màu xanh lục dường như luôn mang trong mình công hiệu chữa lành tự nhiên. Trong bảng màu, xanh lục là kẻ trung lập giữa ấm và lạnh, cũng là ốc đảo hồi sinh từ cõi chết.
Linh Duật nhìn thấy một con vẹt bên bờ sông, chân nó bị buộc vào một cành gỗ, rũ đầu trông vô cùng ủ rũ. Lúc này là lúc công viên đông người nhất, xung quanh con vẹt nhỏ bé dần kín người xem, nhưng mặc kệ mọi người trêu chọc thế nào, nó cũng không chịu mở miệng.
Linh Duật dời tầm mắt, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng kêu ai oán của con vẹt. Đám đông thấy vô vị nên cũng dần tản đi. Con vẹt vẫn cúi đầu, đắm chìm trong thế giới riêng, từng chút một rỉa lông trên người mình.
Bên cạnh có một gia đình ba người đi tới, ghế không đủ chỗ ngồi, người mẹ liền bế đứa nhỏ đặt lên đùi mình. Linh Duật nhìn họ bằng ánh mắt ngưỡng mộ rồi đứng dậy rời đi.
Cậu đi dọc theo bờ sông đến trước mặt con vẹt kia, ghé sát vào nhìn, mắt Linh Duật chợt mở to.
Lớp lông xanh lục đã trọc một mảng, trên làn da màu xanh xám còn rướm những vệt máu đỏ. Ban đầu cậu tưởng nó bị thương do tai nạn, nhưng rồi cậu nhận ra con vẹt đang dùng chiếc mỏ nhọn mổ vào lông mình, rồi tàn nhẫn nhổ từng sợi một.
Đây là một hành vi vượt quá nhận thức của Linh Duật. Cậu ngồi xổm trước mặt con vẹt, lặng nhìn nó một hồi, bỗng nhiên nảy sinh sự đồng cảm mãnh liệt. "Mày cũng không vui sao?"
Con vẹt cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn cậu. Có lẽ người khác sẽ cho rằng cậu bị điên, nhưng khoảnh khắc đó, Linh Duật chắc chắn mình đã nhìn thấy sự u sầu trong mắt nó. Gió thổi qua, sóng xanh in bóng xuống mặt nước, chiếu rọi bóng hình của cả hai.
Linh Duật biết mình là người cảm tính, nhưng không ngờ khi nhìn thấy sinh vật đáng thương này, cậu lại không kìm được nỗi bi thương. Cậu nhẹ nhàng xoa đầu con vẹt rồi đi tìm bộ phận quản lý để phản ánh. Cậu nghĩ, có lẽ sinh vật nhỏ bé này vẫn còn cơ hội để tốt lên.
Nhân viên công tác nói gì đó Linh Duật không nghe lọt tai, cậu cố gắng tập trung và chỉ nghe được câu: "Chúng tôi sẽ đưa nó đi cứu chữa."
Còn những lời cảm ơn xã giao khác, cậu thực sự không còn sức lực để nghe nữa.
Lê bước chân ra khỏi công viên, tiếng gió gào thét truyền vào tai Linh Duật như bị ngăn cách bởi một lớp màng.
Đoạn đường này lối đi bộ và đường xe chạy không có rào chắn, hoàn toàn lẫn lộn vào nhau. Tiếng còi xe phía sau vang lên không dứt, Linh Duật chậm chạp né sang bên cạnh một bước.
Một người đi xe đạp lướt qua còn quay lại mắng cậu một câu. Linh Duật nhìn biểu cảm hung dữ và khuôn mặt đang đóng mở liên tục của người đó, mới nhận ra mình đang bị ù tai. Tiếng bước chân cũng không nghe thấy nữa, cậu quay đầu lại, Thố Sơ vẫn đang đứng cách đó vài mét tiếp tục dõi theo cậu.
Linh Duật cảm thấy mệt mỏi quá, đột nhiên không muốn đi tiếp nữa. Cậu đứng im tại chỗ, Thố Sơ cũng dừng bước. Khoảng cách quá xa, cậu không nhìn rõ biểu cảm của hắn. Chờ một lúc, thấy Thố Sơ vẫn không tiến lên, Linh Duật đành tự mình bước về phía hắn.
"Đi theo tôi, tại sao không đi đến bên cạnh tôi?" Linh Duật ngẩng đầu nhìn hắn, giọng rất khẽ, chỉ cần tiếng gió lớn thêm một chút là sẽ không nghe rõ.
Thố Sơ không trả lời, hắn nắm lấy tay Linh Duật, kiên nhẫn truyền hết hơi ấm từ cơ thể mình sang cho cậu. Chờ đến khi cả hai đạt đến trạng thái nhiệt độ ổn định, hắn mới dắt tay cậu tiếp tục đi.
Hắn không quen đường, một tay nắm lấy Linh Duật, tay kia phải cầm điện thoại xem chỉ đường. Linh Duật không hỏi hắn đi đâu, chỉ lẳng lặng đi theo. Xuyên qua dòng xe cộ, xuyên qua đám đông, hai bàn tay vẫn luôn mười ngón đan chặt.
Không ngờ Thố Sơ lại dẫn cậu vào trung tâm thương mại. Trước gương mặt nghi hoặc của Linh Duật, hắn đưa cậu vào một nhà hàng Vân Nam. Thố Sơ tinh ý chọn một vị trí sâu trong góc.
Dưới ánh đèn, Linh Duật trông càng thêm gượng gạo. Thố Sơ tráng tách rồi rót cho cậu một ly trà nóng, giống hệt lần đầu tiên hắn dẫn cậu đi ăn lẩu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!