Trong căn phòng khách sạn vỏn vẹn 30 mét vuông, Thố Sơ ngồi trên chiếc ghế sofa đơn bên cửa sổ, còn Khương Linh Duật ngồi ở mép giường đối diện với hắn.
Mỗi khi không biết phải làm sao, cậu lại vô thức vân vê các đầu ngón tay. Thố Sơ nhìn theo những động tác nhỏ ấy, rồi ánh mắt chậm rãi dời lên gương mặt cậu.
Căn phòng bừa bộn, hành lý ngổn ngang, thần sắc mệt mỏi, đôi môi khô khốc và quầng thâm mắt hiện rõ, tất cả đều tố cáo rằng quãng thời gian qua Khương Linh Duật sống không hề tốt chút nào.
Mùa xuân ở Thượng Hải đến sớm hơn Shangri
-La, Linh Duật chỉ mặc một chiếc áo hoodie, nhưng trong vali toàn là những bộ quần áo mà Thố Sơ đã quá quen mắt.
"Cậu không về nhà, hay ở ký túc xá sao?"
"Ký túc xá không tiện lắm." Khương Linh Duật tự động phớt lờ bốn chữ phía trước.
"À… tôi đang tìm phòng trọ."
Linh Duật không dám đối diện với hắn nữa, cậu đứng dậy định tìm chút gì đó cho hắn uống, nhưng đảo mắt một vòng mới phát hiện ngoài nửa chai nước khoáng uống dở trên bàn thì ở đây chẳng có gì cả.
"Không cần phiền phức đâu, tôi không khát." Thố Sơ ngăn Linh Duật lại khi cậu định xuống lầu mua nước. Hắn cảm nhận được sự quẫn bách qua bóng lưng cứng đờ của cậu.
"Ngồi xuống đi, chúng ta nói chuyện." Thố Sơ kéo Linh Duật ngồi lại mép giường.
"Anh muốn nói gì?"
"Nói về chuyện của hai chúng ta."
Lòng Linh Duật thắt lại, cậu ngập ngừng nói: "Anh cứ coi như tôi chưa từng nói những lời đó đi. Xin lỗi, lẽ ra tôi nên hỏi rõ ràng từ trước."
"Khương Linh Duật." Thố Sơ ngồi ở vị trí thấp hơn nên phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thẳng vào mắt cậu.
"Tôi không có đính hôn."
"Hả?" Linh Duật ngơ ngác nhìn hắn, cậu nghi ngờ có phải mình vẫn chưa hết sốt nên nghe nhầm hay không.
"Tôi sẽ không đính hôn với Ngũ Nghiên." Thố Sơ kiên nhẫn lặp lại một lần nữa.
Linh Duật im lặng hồi lâu, cậu dường như lờ mờ đoán được Thố Sơ định nói gì tiếp theo, nhưng cậu không dám tự đa tình.
"Ừm, tôi biết rồi."
Linh Duật mỉm cười, ngẩng đầu nhìn hắn: "Vậy hy vọng anh có thể tìm được người mình thực sự thích."
Thố Sơ định nói thêm gì đó nhưng Linh Duật đột ngột ngắt lời: "Anh xem, chỗ này của tôi cũng chẳng có gì hay ho, anh ngồi cũng ngồi rồi."
Cậu nhìn sang chỗ khác, chột dạ nói dối: "Tôi còn nhiều bài tập lắm, anh về trước đi."
"Thật sự không muốn nghe tôi nói tiếp sao?"
Nhìn gương mặt tái nhợt trước mắt, Thố Sơ thầm thở dài, cuối cùng vẫn quyết định đầu hàng trước sự bướng bỉnh của cậu.
"Được rồi."
Thố Sơ đứng dậy, khi đi đến cửa liền quay đầu dặn dò: "Đừng thức khuya quá. Tôi ở ngay gần đây thôi, có việc gì cứ tìm tôi."
Linh Duật nhìn hắn mở cửa rời đi. Tiếng bước chân dần xa hẳn, cậu mới rã rời ngã người xuống giường. Một cuộc tương ngộ hoang đường, một đoạn đối thoại không đầu không đuôi, cùng một cuộc sống đang rối như nồi canh hẹ, Linh Duật cảm thấy mình không còn dũng khí để tiếp nhận tình cảm của Thố Sơ nữa.
Chuyện bài tập không hẳn là cậu lừa hắn. Linh Duật mở máy tính, do dự giữa việc tìm phòng trọ và làm bài tập, rồi quyết đoán chọn vế sau. Dù sao cậu cũng nghĩ Thố Sơ sẽ không đến lần thứ hai đâu.
Cậu mải mê làm việc đến tận rạng sáng mới nộp xong bài tập của tuần trước. Ánh mắt cậu vô tình rơi xuống một thông báo hiện lên ở góc màn hình máy tính, cậu nhấn vào để tự đăng ký lịch khám cho mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!