Sau hai ngày sốt cao li bì, Khương Linh Duật tỉnh lại trong bệnh viện với cái đầu vẫn còn choáng váng. Cậu vội vàng mở điện thoại kiểm tra thời gian, thấy mới là chủ nhật mới thở phào nhẹ nhõm.
Hôm đó vì vừa dầm mưa vừa chịu kích động mạnh, cậu đã ngất đi ngay trong phòng khách sạn. Nếu không phải phòng tầng trên bị rò rỉ nước khiến nhân viên lễ tân phải vào kiểm tra, có lẽ chẳng ai phát hiện ra cậu.
Điều làm Linh Duật cảm thấy nực cười hơn cả là ngay trước khi ngất đi, cậu đã cảm nhận được các triệu chứng của bệnh trầm cảm đang tái phát, lồng ngực thắt lại, cảm xúc xuống dốc không phanh. Nhưng cuối cùng, cậu vẫn không chống lại được cơn chóng mặt do trận sốt gây ra.
Làm xong thủ tục xuất viện, tâm trạng Linh Duật vẫn chìm trong sự suy sụp và bực bội kéo dài. Bài tập chụp ảnh chuyên ngành cậu vẫn chưa hoàn thành, nhưng cậu lại chẳng thể nhấc nổi chút tinh thần nào, cứ như người mấy ngày trước còn liều mạng học tập không phải là mình vậy.
Vật lộn một hồi, Linh Duật đành chấp nhận bỏ cuộc và nhắn tin giải thích với giảng viên để xin nộp bổ sung sau.
Cậu chậm chạp bò dậy khỏi giường, vớ lấy chai nước khoáng trên bàn để uống thuốc. Dạo gần đây trạng thái của cậu không tốt, nhưng cũng chưa đến mức hết thuốc chữa. Cậu vẫn còn ý thức muốn tự cứu lấy mình, đây là điều mà trước đây Linh Duật chưa từng nghĩ tới.
Thứ hai, Linh Duật đi học như thường lệ. Đến trưa, một bạn nam cùng tổ tên là Chu Tắc hẹn cậu ra tiệm cà phê đối diện trường để thảo luận bài tập. Sau khi bàn xong, Linh Duật khéo léo từ chối lời mời ăn trưa của Chu Tắc, cậu thực sự không có chút cảm giác thèm ăn nào.
Ly cà phê red bean dirty để trên bàn đã lâu giờ chỉ còn lại vị đắng ngắt. Linh Duật nhíu mày đặt ly xuống, cầm lấy ba lô chuẩn bị về khách sạn, sẵn tiện tìm xem có phòng trọ nào không, dù sao ở khách sạn mãi cũng không phải kế lâu dài.
Trước khi đi, Linh Duật vào nhà vệ sinh. Cậu cúi đầu đứng trước bồn rửa tay thì nghe thấy tiếng mở cửa phía sau. Ngay sau đó cậu ngẩng đầu lên, một đôi mắt quen thuộc trong gương đập thẳng vào mắt cậu.
Suýt chút nữa là va đổ hộp hương liệu đặt trên bồn rửa, Linh Duật vội vàng tắt vòi nước nhưng vẫn chần chừ không dám quay đầu lại. Thố Sơ cũng kiên nhẫn đứng đó thi gan với cậu, rồi mới lười biếng lên tiếng: "Sao thế, không muốn nhìn mặt tôi đến vậy à?"
Qua gương, Linh Duật thấy Thố Sơ đang khoanh tay, thần sắc điềm nhiên, chỉ có đuôi mắt nhướng lên một độ cong rất khẽ.
"Sao anh lại ở đây?"
Thố Sơ bước tới đứng cạnh cậu, vặn vòi nước, thản nhiên hỏi ngược lại: "Nhất định phải nói chuyện trong nhà vệ sinh à?"
Năm phút sau, Linh Duật một lần nữa ngồi trong tiệm cà phê, nhưng trước mặt chỉ là một ly nước ấm.
"Không uống món khác sao?"
Thố Sơ nhấp một ngụm Cappuccino, nhướng mày nhìn cậu.
"Không cần."
Linh Duật xuyên qua ly thủy tinh lặng lẽ quan sát Thố Sơ. Hôm nay hắn mặc một chiếc áo khoác đen trắng, mái tóc kia… theo những gì cậu biết về hắn, chắc chắn là hắn vừa mới ngủ dậy. Đối mặt với sự đánh giá của cậu, Thố Sơ tỏ ra vô cùng bình thản.
"Cậu vẫn muốn nghe câu trả lời chứ?"
Linh Duật nắm chặt ly nước, khẽ gật đầu.
"Tôi tới tìm cậu."
"Khụ khụ khụ…"
Linh Duật suýt thì sặc nước, cậu ngơ ngác ngẩng đầu hỏi: "Tại sao?"
"Đây đã là ngày thứ ba tôi nằm vùng ở đây rồi." Thố Sơ nói bóng gió, "Hôm nay coi như may mắn."
"Tại sao?"
"Tìm cậu."
"Tại sao lại tìm tôi?" Đôi đồng tử màu xám tro của Linh Duật khẽ dao động.
Thố Sơ suýt thì bật cười vì tức: "Cậu chỉ biết hỏi mỗi câu này thôi à?"
Linh Duật mím môi, đấu tranh hồi lâu mới thốt ra được một câu: "Tiền… tôi đã trả hết rồi."
Một tiếng cạch vang lên trên bàn, biểu cảm của Thố Sơ lập tức lạnh xuống. "Cậu tưởng chỉ cần để lại một tấm thẻ ngân hàng là có thể đoạn tuyệt hết tất cả sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!