Chương 4: Tấm chăn vàng

Hóa ra là chiếc chìa khóa. Khương Linh Duật khép lòng bàn tay, cảm giác lạnh lẽo từ kim loại nhanh chóng tan đi khi nó được hơi ấm từ tay cậu sưởi nóng.

Đợi Thố Sơ khóa cửa xong, cậu lại một lần nữa lao mình vào màn đêm dày đặc.

Sáng hôm sau, Nặc Bố được nghỉ. Khương Linh Duật đuổi theo vầng trăng bạc trắng còn vương vấn nơi chân trời, đến trước cửa quán cà phê đang đóng chặt. Lúc đó cậu mới chợt hiểu ra lý do Thố Sơ quay lại lấy chìa khóa cho mình tối qua.

Trời hôm nay vẫn lạnh và âm u. Cậu đã hoàn tất mọi việc cần chuẩn bị, nhưng quán cà phê vẫn không một bóng người, vắng vẻ hơn hẳn ngày đầu. Nhiệt độ xuống thấp cực độ, bên ngoài tuyết đã bắt đầu lất phất rơi.

Khương Linh Duật ôm một ly đồ uống nóng hổi, ngồi bên cửa sổ thẫn thờ. Những viên gạch xanh xám của phố cổ nhanh chóng bị tuyết trắng phủ kín. Cậu mở cửa sổ định hít thở một chút khí trời, rồi không kìm được mà vươn tay hứng một nắm tuyết.

Đầu ngón tay lạnh đến mất cảm giác. Khương Linh Duật nhìn tuyết tan trong lòng bàn tay, chảy qua kẽ ngón tay rồi mất đi, sau đó lại một nắm tuyết mới rơi vào, cứ thế lặp đi lặp lại.

Đến khi lòng bàn tay và đầu ngón tay đều tê dại, Khương Linh Duật thấy mình thật nực cười. Không thể tự làm đau bản thân theo cách khác, nên cố gắng chuyển hướng cảm xúc bằng cái trò trẻ con này.

Một nắm tuyết mới vỡ tan trong tay, những mảnh băng vụn và nước tuyết cùng lúc chảy ra từ kẽ ngón tay rồi lại rơi xuống mặt đường đá xanh.

Cậu đóng cửa sổ lại, xoa mặt thật mạnh. Mùi tuyết lạnh tràn vào khoang mũi, Khương Linh Duật tự điều chỉnh lại tâm trạng. Chuông gió ở cửa khe khẽ vang lên một tiếng, cậu vội vàng đứng dậy.

"Chào mừng quý khách, xin hỏi quý khách dùng gì ạ?"

Vị khách chỉ gọi một ly ca cao nóng. Chuông gió lắc lư rồi lại trở về trạng thái tĩnh lặng, căn phòng cũng tức thì yên tĩnh.

Nói đúng hơn là tĩnh mịch, dường như tuyết rơi dễ dàng gợi lên những cảm xúc không mấy vui vẻ trong lòng người.

Cậu đã không còn nhớ từ nhỏ đến lớn mình đã trải qua bao nhiêu lần tĩnh mịch như thế này.

Cứ thế ngồi thừ trong quán cà phê thêm hơn một tiếng nữa vẫn không có khách, chỉ nhận được vài đơn hàng giao đi. Chắc là do trời tuyết nên mọi người đều không muốn ra ngoài.

Khương Linh Duật nghĩ, Thố Sơ cũng chịu thiệt quá rồi, mời mình về làm thêm mà cuối cùng chẳng có người khách nào.

Nghĩ vậy, cậu chợt thấy có chút áy náy. Khương Linh Duật đứng dậy chuẩn bị lau dọn quán cà phê thêm một lần nữa.

Lần này cậu mới có dịp quan sát kỹ càng cách bày trí ở tầng hai. Ngoài một vài vật trang trí kết hợp phong cách Tây Tạng và hiện đại, tầng hai cũng có một chiếc tủ trưng bày đủ loại đồ vật.

Có bài học kinh nghiệm từ lần trước, lần này Khương Linh Duật không dám chạm vào chiếc tủ đó, chỉ lau sạch các mặt bàn.

Cậu sắp xếp lại cây xanh trên bàn, ngẩng đầu lên thì phát hiện trên tường treo một bức tranh. Không phải vẽ trên giấy mà là trên vải.

Nhân vật chính trong tranh có thân chim, lưng mang đôi cánh khổng lồ, dưới chân còn đạp lên một ngai vàng to lớn.

Toàn bộ bức tranh trông như được vẽ hoàn toàn bằng tay, với nét vẽ tinh xảo. Góc dưới bên phải còn có một hàng chữ Tạng làm lạc khoản.

Trông có vẻ là một vật rất thiêng liêng, chắc hẳn có liên quan đến văn hóa tôn giáo. Con hươu lần trước cũng vậy.

Mải mê ngắm nhìn, chuông gió dưới lầu lại vang lên. Khương Linh Duật chạy nhanh xuống, miệng vẫn lẩm bẩm: "Chào mừng quý khách, xin hỏi…"

Lời cậu nói chợt ngừng lại. Người đến là Thố Sơ.

"Một ly Americano nóng." Thố Sơ nhướng mày.

"À, làm ngay đây." Khương Linh Duật vòng vào quầy bar, nhanh chóng đưa cho Thố Sơ một ly Americano nóng hổi, trông hắn vẫn còn ngái ngủ.

"Cậu đang làm gì đấy?" Thố Sơ hỏi.

"Dọn dẹp." Khương Linh Duật đáp. Sau đó thấy mình ít lời quá nên bổ sung thêm một câu: "Sao anh lại tới đây?"

Vừa hỏi xong cậu lại nghĩ ra, đây là quán của Thố Sơ, hắn đến lúc nào chẳng được. Mình hỏi vậy chẳng phải thừa thãi sao.

Thố Sơ lại thản nhiên hơn cậu tưởng: "Hôm nay Nặc Bố không có ở đây, tôi lo cậu xoay sở không kịp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!