Tại sân bay quen thuộc, Khương Linh Duật đứng giữa dòng người mênh mông, điện thoại vẫn còn để chế độ máy bay. Cậu nắm chặt điện thoại do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn cất nó vào túi. Ngay cả khi bắt xe, cậu cũng dùng tiền mặt.
Hiện tại về nhà chắc chắn là điều không thể. Tuy rằng về nhà cũng chưa chắc đã gặp được ba mẹ, nhưng nếu lỡ chạm mặt, cậu hoàn toàn không biết phải ứng phó ra sao.
Ký túc xá ở trường trước đây cậu ở cùng Từ Tử Trừng và một người bạn khác, hiện tại cậu cũng không cách nào quay về đó ngay được. Còn vài ngày nữa mới khai giảng, Linh Duật chỉ có thể tìm một khách sạn để dừng chân trước.
Nằm ngửa trên giường, cậu để đầu óc trống rỗng trong vài giây rồi mới khởi động máy liên lạc với giáo viên, thông báo việc mình quyết định quay lại trường học vào học kỳ này.
Cúp điện thoại, nhìn vào giao diện WeChat không có lấy một chấm đỏ thông báo nào, cậu thở dài một tiếng rồi để mặc điện thoại trượt khỏi tay. Đây vốn là điều nằm trong dự tính, nhưng sâu thẳm trong lòng Linh Duật vẫn trào dâng một nỗi mất mát vô hạn.
Cậu biết mình không nên bốc đồng như vậy. Dù những gì nghe thấy và nhìn thấy đã chân thực đến không thể chân thực hơn, cậu vẫn nên xác nhận lại một lần nữa. Nhưng ý nghĩ đó sẽ không bao giờ được thực hiện. Cậu có thể hồi tưởng lại hành vi của mình, có thể hối hận, nhưng tuyệt đối sẽ không hỏi thẳng. Vì nếu hỏi ra miệng, trông cậu sẽ như một kẻ không còn chút tôn nghiêm nào.
Quyết định rời đi đột ngột, từ sân bay Địch Khánh đến Thượng Hải cộng cả thời gian trung chuyển tổng cộng là 6 tiếng 40 phút. Giờ này chắc Thố Sơ vẫn đang ở cùng Ngũ Nghiên bên ngoài, chưa hề phát hiện cậu đã rời đi. Hoặc có lẽ đã phát hiện rồi, nhưng anh không bận tâm. Bởi vì chưa đầy 24 giờ trước, chính Thố Sơ đã nói với cậu rằng: "Rời đi cũng tốt."
Sự mệt mỏi sau một ngày bôn ba ập đến dữ dội. Linh Duật không còn sức lực để suy nghĩ thêm. Cậu chậm rãi ngồi dậy uống một viên thuốc ngủ, tắt chiếc điện thoại đang làm mình phiền não rồi vùi đầu vào gối.
Khi tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao. Linh Duật vươn vai, nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ hồi lâu mới định thần lại được. Tối nay có hẹn gặp giáo viên, cậu chần chừ mãi đến gần buổi chiều mới bật máy. Thứ cậu mong chờ vẫn không có bất kỳ hồi âm nào.
Lúc rửa mặt, Linh Duật xả đầy nước vào bồn rồi đột ngột úp mặt vào đó. Cậu không biết bơi, ở trong nước cậu thậm chí không biết cách nín thở. Làm vậy chẳng khác nào tự ngược đãi bản thân. Cho đến khi bị sặc nước phải ngẩng đầu lên, nhìn mình nhếch nhác trong gương, Linh Duật mới kéo khóe miệng cười khổ một cái.
Tại quán rượu nhỏ kiểu Tạng, Nhân Thanh nhìn hai hàng chai bia xếp ngay ngắn trước mặt, cuối cùng không thể ngồi yên được nữa. "Chuyện này là thế nào?"
Thố Sơ im lặng một lúc, không gian chỉ còn tiếng th* d*c nặng nề của hắn. Lát sau, hắn ngửa đầu uống cạn hớp rượu cuối cùng rồi mới khàn giọng lên tiếng: "Em ấy đi rồi."
"Em ấy?" Nhân Thanh ngẩn ra một giây, nhìn đống vỏ chai rồi lập tức phản ứng lại: "Khương Linh Duật? Cậu ấy đi đâu?"
"Đi nơi em ấy nên đi." Lon bia trong tay Thố Sơ bị bóp nát, phát ra âm thanh chói tai.
"Rốt cuộc hai người bị làm sao thế?" Nhân Thanh thấy mình vẫn chưa nắm bắt được tình hình. Lần trước Linh Duật còn tìm hắn hỏi thăm lịch sử tình trường của Thố Sơ, sao giờ đùng một cái đã bỏ đi rồi?
"Cậu ấy… không lẽ vì tôi nói cậu ấy sẽ trở thành gánh nặng của cậu nên mới đi chứ?" Nhân Thanh nhớ lại lời mình đã nói, lòng chột dạ, nhìn Thố Sơ một cái.
Quả nhiên, Thố Sơ nhíu mày nhìn sang, dưới ánh đèn mờ ảo cũng không che giấu được sát khí trong mắt: "Ai cho phép mày nói với em ấy như vậy?"
"Tao…" Nhân Thanh bị nhìn đến mức nói lắp, lí nhí đáp: "Tao chẳng qua cũng chỉ nói sự thật thôi."
Thố Sơ tuyệt vọng nhắm mắt lại, nhớ đến dáng vẻ Linh Duật tỏ tình với mình đêm đó. Có lẽ vì bị Nhân Thanh kích động nên em ấy mới nói thẳng ra như vậy. Còn hắn, lúc đó không hề biết chuyện này, chỉ vì muốn em ấy từ bỏ nên mới nói những lời tuyệt tình kia. Linh Duật vốn có tâm tư nhạy cảm, không biết khi xâu chuỗi những lời này lại, tư duy của em ấy đã bay xa đến tận đâu rồi.
Thấy Thố Sơ vừa ảo não vừa như muốn tự sát, Nhân Thanh thận trọng hỏi: "Mày… không phải đã thích cậu ấy rồi chứ?"
"Ừ." Lần này Thố Sơ không phủ nhận nữa.
"Cái gì? Thế còn Chu…"
"Tao chỉ coi cậu ấy là em trai." Thố Sơ ngắt lời, thần sắc nghiêm nghị: "Bất kể cậu ấy có tâm tư gì, tao chưa từng làm việc gì khiến cậu ấy hiểu lầm. Lúc đó tao còn không thấy làm bạn với Chu Lâm Vãn là gánh nặng, huống hồ người tao thích là Khương Linh Duật."
Câu cuối cùng Thố Sơ chỉ thầm thì trong miệng. Nhân Thanh trợn mắt há mồm, đây là lần đầu hắn nghe Thố Sơ thừa nhận thích một người. Hắn cứ tưởng Thố Sơ định làm bạn với thần Phật, vô dục vô cầu cả đời chứ.
"Xin lỗi nhé, quan trọng là mày cũng không nói là mày…" Nhân Thanh thở dài, rồi nghiêm túc lại: "Tao không ngăn cản quyết định của mày, nhưng tao vẫn giữ nguyên ý kiến của mình."
Nghe đến đây, Thố Sơ khẽ cười một tiếng, tiếng cười khiến người ta nổi da gà: "Quyết định của tao? Tao có thể có quyết định gì chứ? Để em ấy về Thượng Hải sao?"
"Mày rõ ràng là không muốn."
"Vậy thì đã sao?" Thố Sơ gầm nhẹ.
Hai người rơi vào thế giằng co. Nhân Thanh không biết làm gì hơn, bật một lon bia rồi im lặng. Thố Sơ bình tâm lại một chút mới nói: "Tao không thể thật sự bắt em ấy ở lại đây được, nơi này không xứng với em ấy."
Nhân Thanh hiểu ý của hắn, nhưng vẫn không thông: "Dựa vào thái độ của cậu ấy lúc tìm tao hỏi thăm, cậu ấy không giống loại người sẽ bỏ cuộc ngay lập tức chỉ vì bị mày từ chối đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!