Chương 32: Nụ hôn

"Hậu quả?" Linh Duật ngã xuống tấm nệm mềm mại, cậu xoa xoa sau gáy, đầy vẻ tự tin nói: "Tôi không sợ hậu quả."

Thố Sơ đã bị Linh Duật hành hạ đến mức chẳng còn chút cá tính nào, thấy cậu ôm đầu, tưởng là mình thật sự không kiểm soát được lực tay, bèn ghé sát lại hỏi: "Ngã đau rồi à?"

Linh Duật mở mắt, nhìn hắn đầy vẻ vô tội, cậu nghiêng người kéo bàn tay hắn đặt lên sau gáy mình xoa xoa, rồi mới mềm mỏng lên tiếng: "Anh đừng có hung dữ như thế, được không?"

"Xin lỗi." Thố Sơ biết mình đuối lý, nhẹ nhàng giúp cậu vén lọn tóc rủ trước trán ra.

"Lừa anh đấy."

Linh Duật cười rộ lên, phả hết hơi rượu vào mặt Thố Sơ. Thố Sơ sững lại, muộn màng nhận ra chính mình cũng đang say trong hơi thở của Linh Duật.

"Còn buồn ngủ không?"

Linh Duật lắc đầu, nhìn hắn không hiểu ý. Thố Sơ đứng dậy, đắp lại chăn cho cậu: "Đợi đấy, đi pha nước mật ong cho cậu."

Cánh cửa phòng vang lên một tiếng "cạch" nhẹ, Linh Duật mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình của Thố Sơ, nằm nhìn trân trân lên trần nhà. Trước khi ra ngoài Thố Sơ đã tắt đèn trần, chỉ để lại một chiếc đèn đứng cho cậu.

Vầng sáng vàng nhạt in trên trần nhà, Linh Duật nhìn lâu quá nên theo bản năng nhắm mắt lại. Nghĩ đến việc Thố Sơ bảo đợi hắn, cậu lại khó khăn mở mắt ra, nghiêng người không nhìn vầng sáng ấy nữa.

Lúc nghe tiếng cửa mở lần nữa, Linh Duật chống giường chủ động ngồi dậy, đợi Thố Sơ đến gần liền nhận lấy chiếc ly từ tay hắn. Thấy cậu uống hết nước mật ong, Thố Sơ đặt ly lên tủ đầu giường: "Ngủ đi."

"Thố Sơ." Linh Duật tựa vào đầu giường, lặng lẽ nhìn hắn: "Chu Lâm Vãn là ai vậy?"

Những lời này, vốn dĩ là điều cậu không nên hỏi. Lúc tỉnh táo, dù mỗi ngày lòng dạ có như bị vạn kiến cắn xé, cậu cũng không dám hỏi ra lời. Nhưng bây giờ, mượn rượu, mượn sự dung túng của Thố Sơ, cậu dường như có thể tùy hứng một lần.

Thố Sơ tưởng Linh Duật say rồi sẽ không nhớ câu nói kia của Nhân Thanh, hắn chưa kịp nghĩ ra lời giải thích. Hay nói cách khác, hắn căn bản không định nói gì cả.

"Cậu không cần phải biết về cậu ấy."

Lại là câu nói này. "Không cần thiết" mới là điều gây tổn thương nhất, vì không để tâm nên mới không cần thiết.

Tôi không cần thiết phải kể cho cậu, cậu cũng không cần thiết phải biết.

Đôi vai Linh Duật sụp xuống, cậu không cam tâm hỏi tiếp: "Anh ấy cũng mắc chứng trầm cảm, đúng không?"

Thố Sơ hít sâu một hơi: "Cậu…"

"Tôi không cần thiết phải biết, đúng không?" Đầu Linh Duật rất đau, nhưng suy nghĩ của cậu lại tỉnh táo lạ thường. "Anh ấy là người bạn cũ của anh phải không?"

Lời đều để cậu nói hết rồi, Thố Sơ đứng bên giường, thấp giọng đáp một tiếng: "Phải."

Tối nay đã náo loạn rồi, cảm xúc cũng đã trút bỏ rồi. Linh Duật không quan tâm sự thật là do Thố Sơ chủ động kể hay là bị ép đến bước đường cùng mới miễn cưỡng thừa nhận.

Lúc ngồi xổm ngoài sân, cậu đã thấy một mầm non nhú lên giữa lớp đất đầy sỏi đá. Cậu cũng chính là mầm non ấy, nhưng lại may mắn hơn nó. Khi giông bão kéo đến, mầm non sẽ bị nhổ tận gốc. Nhưng cậu, khi đứng bên bờ vực tuyệt diệt, đã được Thố Sơ bứng về trồng vào trong nhà kính.

Cũng chính lúc đó, cậu đột nhiên hiểu rõ lòng mình, nên mới "mượn gió bẻ măng", mượn bản nhạc kia để cẩn trọng bày tỏ tình cảm.

"Thố Sơ." Linh Duật rất thích gọi tên hắn, chỉ cần Thố Sơ trả lời, cậu sẽ có cảm giác mình được đón lấy một cách vững chãi.

Cậu nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên sườn của Thố Sơ, kéo hắn xuống ngồi xổm trước mặt mình.

"Đừng vì cậu ấy mà buồn nữa, được không?" Một khi cảm xúc đã dâng trào, Linh Duật chẳng còn màng đến điều gì nữa.

"Tôi sẽ nghe lời, tôi cũng sẽ đợi anh." Cậu sẽ uống thuốc đúng giờ, cậu cũng sẽ đợi Thố Sơ trở về.

"Cho nên anh hãy… vì tôi mà buồn đi."

Ngón tay cậu luồn qua mái tóc Thố Sơ, mang theo sự ẩm ướt chậm rãi trượt xuống, dùng đầu ngón tay lành lạnh phác họa đôi lông mày và mắt hắn. Linh Duật rất muốn hôn vào mắt Thố Sơ, nhưng cậu không dám, cũng không thể, chỉ có thể dùng ngón tay thay cho đôi môi, hết lần này đến lần khác "hôn" hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!